Âm thanh già nua vang dội khắp khách điếm giống như chuông lớn dao độnglàm đau lỗ tai của mọi người, vô luận là người đang nói chuyện phiếm,người mới vừa đi vào, người muốn đi ngoài, cũng đều dừng bước không hềnói chuyện, lẳng lặng nhìn đến lão đạo sĩ bên kia.
Lão chủ điếm hoa mắt choáng váng, bên kia lại xảy ra chuyện gì?
“Vậy ngươi cho rằng bao nhiêu tiền?” Tiểu nhị không có bị hắn hù, một tay chống trên mặt bàn, rất bất mãn hỏi.
“Thì cho dù là một lượng, ngươi cũng phải mang lên cho chúng ta khoảng mườicái bánh màn thầu mới đúng, cửa hàng bánh màn thầu bên ngoài có bán thìcũng là bán như thế, sao đến lượt các ngươi lại bán đắt quá vậy, nhấtđịnh là hắc điếm.” Bị Bình Sinh kéo kéo vạt áo, lão đạo sĩ mới phát hiện ánh mắt quái dị của mọi người từ bốn phía bắn tới, nhất thời đè ép lờinói xuống.
“Thế nhưng lão gia ngươi còn biết bánh màn thầu bán ởbên ngoài một lượng mười cái, như vậy hẳn ngươi cũng biết bột mì khácnhau, cho nên làm ra bánh màn thầu đương nhiên cũng khác nhau, vậy ngươi nếm thử đi, bánh màn thầu ở đây so với bánh ở ngoài có phải giống nhauhay không, nếu giống nhau, bổn điếm tự nhiên sẽ đưa lên cho ngươi mườicái bánh màn thầu, như thế nào?” Đem một đĩa bánh màn thầu đẩy về phíatrước, tiểu nhị nhàn nhã hóng mát, nhìn đến chỗ của lão chủ điếm có ýnói mình có thể giải quyết, cũng không nhanh không chậm đứng ở đó.
Chuyện này… trên mặt lão đạo sĩ đầy lúng túng , không cần nếm, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-cong-tu-tieu-tuong-cong-cut-di/1526746/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.