Hô hấp của Thẩm Nguyên Gia dần dần thả lỏng.
Lại gần, cô mới nhìn rõ được cặp lông mày nhíu chặt, đường nét lạnh lùng, chiếc cằm góc cạnh hơi bạnh ra và đôi mắt sâu vút đang nhìn chằm chằm cô.
Thẩm Nguyên Gia lờ mờ nhìn thấy vài tia máu trong đôi mắt đó.
Người bên ngoài đứng thẳng lại, ánh mắt nhìn xuống dưới cô, dáng người như tượng đài được bao phủ dưới nền tuyết trắng.
Thẩm Nguyên Gia nói: "Thẻ ngành."
"Có." Giang Bạn đáp.
Người đàn ông bên ngoài mở áo khoác ra, bên trong chỉ có một chiếc phông đơn giản như có như không gợi lên những cơ bắp rắn chắc.
Giang Bạn lấy thẻ ngành từ trong túi áo khoác ra, dùng ngón tay thon dài cầm lấy rồi trịnh trọng đặt trước mặt cô, "Đừng nhìn chỗ khác."
Thẩm Nguyên Gia không thể phản bác.
Trên thẻ có một tấm ảnh chân dung, mặt mộc, giống với người đàn ông đứng bên ngoài y đúc, đẹp trai lạnh lùng, tràn đầy năng lượng.
Bên cạnh tấm hình là những thông tin cơ bản khác, quả thực chức vụ không khác gì những gì anh vừa giới thiệu.
Thấy cô đã đọc xong, Giang Bạn cất thẻ rồi nói: "Cô Thẩm, mở cửa được chưa?"
Mặc dù anh có thẻ ngành nhưng cô vẫn chưa thể tin tưởng được sao cảnh sát có thể xuất hiện một cách dọa người như vậy. Làm lúc đầu cô còn tưởng đó là người đàn ông gặp ở thang máy, sợ chết đi được.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, thận trọng nói: "Tôi một không phạm tội, hai không phạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/weibo-cua-toi-co-the-doan-so-menh/2469214/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.