"Nhân chứng."
"Thật sự tìm được nhân chứng sao?" Tiểu Lưu có chút không thể tin được.
Đối phương đến một tiệm net, dùng tài khoản giả mạo, chọn một nơi không muốn cảnh sát phát hiện ra thân phận của mình.
Hơn nữa, tính xác thực của manh mối này không có một chút nghi ngờ, cho tới bây giờ bọn họ vẫn chưa có phát hiện gì mới cho nên chỉ có thể điều tra theo hướng này.
Giang Bạn nghĩ nghĩ: "Hẳn là sẽ."
"Giang đội... anh còn không chắc chắn như vậy." Tiểu Lưu bất lực nói: "Người sở hữu giày chơi bóng màu trắng có năm người, chúng ta phải điều tra chi tiết hơn càng sớm càng tốt, phạm vi hung khí cũng đã mở rộng thêm ba cây số, hy vọng sẽ sớm có kết quả." Thủ đô rộng lớn như vậy, giấu một con dao gọt trái cây quá dễ dàng, khó mà tìm được.
"Gia tăng tốc độ." Giang Bạn vỗ vai cậu, "Vất vả rồi."
Tiểu Lưu mặc cảnh phục, huy chương trên cầu vai màu trắng tương phản với ánh đèn dường như có thể phát sáng, còn có một đường cong lạnh lẽo.
Tiểu Lưu chào: "Rõ!"
...
Thẩm Nguyên Gia ngủ rất sớm và bị đánh thức bởi cuộc gọi của Lưu Lị vào sáng hôm sau.
Bên kia rất sốt sắng: "Mau mau."
Thẩm Nguyên Gia có chút mộng mị không hiểu chuyện gì, "Có chuyện gì vậy chị Lị? Xảy ra chuyện gì sao?"
Lưu Lị nhanh chóng nói: "Em sửa lại phần giới thiệu của weibo một chút rồi đưa chị để chứng thực. Sau này em có muốn đăng bài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/weibo-cua-toi-co-the-doan-so-menh/2469212/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.