Biên tập: Min
Lâm Vị Quang không ngờ mình sẽ nhận được thư tình, thật sự là không ngờ đến.
Cái chuyện tràn ngập ngây ngô thế này chắc hẳn là dành cho thiếu niên thiếu nữ 17 18, tuy rằng cô đúng là đang ở giai đoạn này thật, nhưng đã sớm cam chịu tư tưởng và tầm nhìn của mình vượt qua ngưỡng thanh xuân rồi.
Vậy nên lúc nhìn thấy ly trà sữa và phong thư này, từ tận đáy lòng cô cũng không có mấy động lòng, chỉ là hơi kinh ngạc.
— Bấy giờ chỉ chưa đến một tháng từ lúc khai giảng thôi mà.
"Á đù, thật sự là có này." Sở Nguyên hứng thứ lấy một cái ghế đến ngồi xuống bên cạnh bàn cô, hạ giọng, "Đúng là cậu chàng nào đó đưa thật, mau mở ra xem, nói không chừng tớ cũng quen đấy."
Người được tỏ tình là Lâm Vị Quang còn chưa nói gì, nhưng tên hóng hớt nào đó lại kích động không thôi.
Bức thư một màu trắng tinh, Lâm Vị Quang chần chờ một chập mới mở ra, lấy tờ giấy trắng bên trong đọc nội dung bên trên.
Chữ viết rất đẹp, nét chữ thẳng thớm, không có lời nói mập mờ gì, khiêm tốn chỉ đơn giản là muốn được kết bạn với cô mà thôi.
Có chút kỳ quái.
Lâm Vị Quang nhìn nội dung xong, Sở Nguyên bất thình lình nói: "Hướng Gia Tự?"
Nghe thấy cái tên này, Lâm Vị Quang cũng sửng sốt, "Ai?"
"Hướng Gia Tự đó, viết ở đây này." Sở Nguyên chỉ vào góc bên phải của bức thư, hiển nhiên cái mà cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuot-rao/2102395/chuong-16.html