Edit: BT
Beta: Lam Đẹp Troai, TH
Thời Thâm Niên không mở miệng, anh nặng nề nhìn chằm chằm khuôn mặt Cố Thanh Yến đang vẫn nở nụ cười.
Anh cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi chưa nhìn thấy Cố Thanh Yến cười như vậy, trong trí nhớ của anh, nụ cười của Cố Thanh Yến phân thành ba giai đoạn.
Giai đoạn thứ nhất là hồi mới quen. Khi đó cô nhóc ngụy trang thành dáng vẻ thiếu nữ nhà bên ngoan ngoãn, tính tình trẻ con gọi anh là anh trai mãi.
Về sau làm trò ở sau lưng, chẳng ai phát hiện ra. Hình như cô cũng không ngờ, nếu không phải có người ở sau lưng thu dọn thay thì dựa vào một người con gái như cô, sao có thể trêu đùa trai thẳng Lục Chí Phong chóng mặt.
Thuở ấy, cô nhóc cười rộ lên vô cùng dịu hiền ngoan ngoãn. Dù bạn nói gì, cô ấy cũng mỉm cười nói tốt với bạn.
Rất đáng yêu, nhưng ý cười chưa bao giờ chạm tới đáy mắt.
Cực kỳ có lệ.
Rõ ràng là cô gái mười sáu tuổi, thế mà như đã khám phá hồng trần.
Giai đoạn thứ hai là giai đoạn Thời Thâm Niên hoài niệm nhất.
Cô gái nhỏ dần tin tưởng anh, cười rộ lên cũng thêm chút sức sống. Giống như tinh linh, đáy mắt toát lên sự gian xảo, thậm chí thi thoảng còn dám bướng bỉnh đùa anh.
Cô đột ngột nhảy ra từ sau lưng anh, bịt mắt anh lại, kể với anh những chuyện đã xảy ra ở trường hôm nay.
Thật ra cũng không phải chuyện gì thú vị, lúc Cố Thanh Yến nói cũng tự cảm thấy vô vị.
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-van-day-co-chap/83110/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.