Trans: Nhật Quỳnh
Beta: TH
Nếu như Cố Thanh Yến và Thời Thâm Niên trước đây thân thiết hơn, thì sẽ biết được anh trải qua ít hay nhiều chuyện. Có lẽ cô đã sớm có thể cao chạy xa bay chứ không phải bị anh kiểm soát như vậy.
Khi Cố Thanh Yến biết chuyện không thể nói rõ đó là cảm giác thế nào, trong lòng chỉ còn lại một mảnh u tối.
Lúc đó cô nghĩ, chẳng dễ gì mới có được điểm mà cô thích, chẳng dễ dàng gì mới thích được người đàn ông này, chẳng dễ dàng gì mới cảm nhận được cuộc sống có thêm một chút hy vọng.
Vậy là tất cả hỏng hết rồi sao?
Tại sao hết lần này đến lần khác đều là Thời Thâm Niên?
Tại sao lúc nào anh ta cũng đối xử với cô như vậy?
Cố Thanh Yến nghĩ không thông, dù có nghĩ như thế nào cô cũng không hiểu được.
Một người cứ với những suy nghĩ cố chấp như thế, cô chẳng thể nào buông bỏ được.
Cô chẳng cách nào có thể thoát khỏi vòng xoáy này, cho nên, cô đã chọn rời xa Thời Thâm Niên.
Kiều Vân thấy cô đột nhiên lau nước mắt rồi ngồi rụt mình trên ghế, tự cuộn tròn lại, giống như một con rùa biển nhỏ vừa sinh ra, không được trở về biển mà cứ sợ hãi có thể bị đại bàng gắp đi bất cứ lúc nào.
Cô ôm chặt đầu, trốn trong chiếc vỏ mềm đó.
Kiều Vân thực ra đã sớm nhận ra, một Cố Thanh Yến lúc nào cũng lạc quan vui vẻ, cười cười nói nói với mọi người, luôn là người nói vài câu là đã khuấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-van-day-co-chap/83109/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.