Edit: Đậu
Beta: TH
Ngay sau khi Thời Thâm Niên nói xong, xung quanh lập tức rơi vào tĩnh lặng một hồi. Tai anh đỏ bừng, ăn xong bèn tự giác đứng dậy, bưng mâm cơm vào phòng bếp.
Anh chưa bao giờ phải làm những việc này, ở nhà đều đã có người giúp việc làm thay. Ăn cơm xong, anh chẳng bao giờ phải động tay vào.
Nhưng ở đây chỉ có anh và Cố Thanh Yến. Anh không thể để Cố Thanh Yến động tay vào làm. Nhìn đống bát đũa còn thừa ở phía trước, anh do dự mất vài giây trước khi vứt hết đồ ăn thừa vào thùng rác.
Anh suy nghĩ một lát, cầm đống bát đũa và chuẩn bị ném tất cả vào thùng rác.
Lúc này, Cố Thanh cũng kịp hiểu ra vì sao lúc ấy Thời Thâm Niên lại đỏ mặt. Cô ngăn anh lại, nói: "Anh đừng vứt, để đó tôi rửa."
Thi thoảng cô cũng xuống bếp, tất cả đồ dùng trong bếp đều là nguyên bộ. Ban đầu lúc mua đã xót tiền sắp chết rồi, không thể để Thời Thâm Niên vứt nó như vậy được.
Thời Thâm Niên im lặng trong chốc lát, hơi chần chừ.
Từ nhỏ Cố Thanh Yến đã có tính tiết kiệm. Không phải do Cố Thắng Nam keo kiệt với cô, mà là vốn trong lòng bà ta không nhớ đến cô con gái này, thường xuyên quên đưa tiền sinh hoạt cho người giúp việc.
Cứ cách một khoảng thời gian lại chuyển cho số tiền lớn. Cho tới giờ cũng chưa từng hỏi số tiền đó đã được chi tiêu ở đâu, như thế nào.
Về sau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-van-day-co-chap/2504973/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.