Edit: Mạn Vi
Beta: TH
Sáng sớm ngày hôm sau, đồng hồ báo thức của Cố Thanh Yến vang lên, cô trở mình, rồi lại chìm vào giấc mộng.
Thời Thâm Niên nghe tiếng chuông, rồi đưa tay tắt đi.
Cố Thanh Yến nhận ra bên cạnh có động tĩnh, nhưng vì cô thực sự quá buồn ngủ, chỉ khịt khịt, lại tiếp tục ngủ say sưa.
Thời Thâm Niên cúi đầu hôn nhẹ lên giữa hai hàng lông mày của cô, anh xuống giường mặc lại áo khoác, ra khỏi phòng ngủ.
Tiểu Đình đang ngồi ở ghế sofa phòng khách, gương mặt hiện vẻ xoắn xuýt, do dự có nên gõ cửa gọi Cố Thanh Yến dậy không.
Lúc năm giờ cô nhóc đã thức giấc rồi, từ trước đến giờ luôn giữ thói quen dậy sớm như vậy. Nhưng do quá nhút nhát, cô bé ngồi trong phòng chờ một hồi lâu mới dám ra ngoài.
Hôm nay có cảnh quay lúc tám giờ, chỉ cần có mặt trước lúc đó là được. Tiểu Đình do dự không biết có nên đi mua đồ ăn sáng không, nhưng mà cô bé không có chìa khóa, ra ngoài hay vào trong đều không được, vì vậy cứ không dám làm gì cả.
Sau khi thấy Thời Thâm Niên ra ngoài, mặc dù hơi lo lắng, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cô nhóc chỉ chỉ vào phòng ngủ, khẽ hỏi: "Chị Yến Yến rời giường chưa ạ?"
Thời Thâm Niên nói: "Cô về đi, hôm nay không cần đến đoàn phim."
Tiểu Đình "hả" một tiếng: "Nhưng hôm qua chị Yến Yến nói phải đi..."
Cô nhóc nói được một nửa, nhận thấy ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-van-day-co-chap/2504972/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.