Edit: Đậu
Beta: TH
Cố Thanh Yến sững sờ tại chỗ trong chốc lát, ngơ ngác rồi mới thốt lên một tiếng.
Cô liếc nhìn đôi đũa của mình, trong lòng suy ngẫm rốt cuộc Thời Thâm Niên đã xảy ra chuyện gì vậy.
Nếu nói là ghét bỏ cô, thì anh phải ném luôn cái hộp thức ăn bị cô chạm vào, đằng này anh lại dùng đũa của cô đút thức ăn vào miệng.
Nếu không để ý việc này... Vậy đồ ăn bị đụng đũa khác còn không chê bai ư?
Cố Thanh Yến Trầm tư, suy nghĩ, cứ thế ăn bằng một chiếc đũa.
Cô có chút bực mình, nhưng dường như Thời Thâm Niên không hề bị ảnh hưởng bởi những hành động mà cô vừa làm. Ngay cả khi anh đang ngồi trên chiếc ghế sofa mềm, thì lưng vẫn thẳng tắp, giống như đang ở trong cuộc họp, vẫn ung dung thưởng thức món ăn.
Quả thực nguyên tắc dùng bữa trên bàn ăn của anh rất tuyệt. Nếu Cố Thanh Yến dừng lại, không khí lập tức trở nên yên tĩnh, hoàn toàn không nghe thấy được bất cứ gì từ đối phương, dù là hành động nhỏ nhất.
Cố Thanh Yến ăn một cách chậm rãi, nuốt tất cả mọi thứ từ trong miệng xuống. Sau đó, cô mới đặt đôi đũa xuống và đóng hộp thức ăn lại.
Cô chờ cho đến khi Thời Thâm Niên đặt đôi đũa xuống trước, rồi mới chậm rãi hỏi: "Anh tới đây để làm gì?"
Đổi cách hỏi, để tránh Thời Thâm Niên lại thốt ra câu nào kinh người.
Thời Thâm Niên đâu biết mình tới đây để làm gì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-van-day-co-chap/2504940/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.