Edit: Đậu
Beta: TH
Lúc bị hỏi, Cố Thanh Yến bỗng giật mình một cái, rồi như trở lại trước đây.
Mỗi sáng thức giấc, cô vẫn giữ thói quen mặc bộ đồ thể thao bó sát người, chạy một vòng quanh vườn hoa.
Lần đầu tiên bị Thời Thâm Niên nhìn thấy, cũng là lúc bọn họ chưa ở bên nhau.
Thời Thâm Niên cầm trên tay một chiếc khăn lông mềm. Dưới ánh nắng vàng chan hòa, bước tới chỗ cô.
Dưới tia sáng rực rỡ ấy, khuôn mặt anh lại như chìm trong bóng tối, không rõ vẻ mặt. Chỉ thấy đường nét vô cùng sắc xảo, tới mức không thể rời mắt được.
Cố Thanh Yến dừng chạy bộ, lấy mu bàn tay lau khô mồ hôi còn đọng trên trán. Cả người dựa vào thân cây, ngước cằm lên, nhìn thấy người đứng trước mặt mình là Thời Thâm Niên.
Người đàn ông trước mặt cau mày, đặt chiếc khăn lông lên người cô, trầm giọng dặn dò: "Toát mồ hôi rất dễ bị cảm lạnh."
Đây là lần đầu tiên Cố Thanh Yến cảm nhận được sự quan tâm của người khác.
Mặc dù thời tiết có nóng nực thật, nhưng trừ phi cô thực sự khỏa thân khi chạy bộ thì mới có khả năng bị cảm mạo.
Cô vắt chiếc khăn lông mềm lên trên cổ, lau đi mồ hôi, cũng không nỡ nắm chặt trong tay.
Từ lúc bắt đầu quen nhau, cô quyến luyến sự quan tâm ấy, luyến tiếc không nỡ buông.
Sau đó, cô ở bên Thời Thâm Niên. Mỗi sáng sớm, cô đều thức dậy chạy bộ, nhưng vừa mới thay chiếc quần short
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-van-day-co-chap/2504938/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.