Nước bọt của người trong thôn,
đủ để dìm c.h.ế.t một nữ nhân bị hưu bỏ.
Kỷ Minh Dương hết lần này đến lần khác bảo đảm với các nàng,
rằng hawns tuyệt đối sẽ không phụ ta.
Ta không dám vén rèm xe quay đầu nhìn lại.
Con đường này là ta tự chọn,
dù có sai, cũng phải đi một mạch đến tối đen.
Ta biết, trong mắt các nàng,
ta mãi chỉ là đứa con gái út đơn thuần, thành thật.
Nhưng với Kỷ Minh Dương,
ta là thật lòng thích hawns.
Ta cũng hiểu rõ,
ta — một cô nương thôn quê — gả vào tướng phủ,
là môn không đăng hộ không đối.
Lòng người kinh thành hiểm ác,
không thể so với sự chất phác nơi thôn dã.
Những uất ức về sau, nhất định sẽ không ít.
Nhưng gả gà theo gà,
đã chọn hắn,
dù cay đắng đến đâu,
ta cũng nuốt xuống được.
Kỷ Minh Dương khẽ nắm lấy tay ta, ánh mắt dịu dàng,
tựa như đang nhìn một con thỏ ngoan ngoãn:
“Tứ Hỉ,
ta sẽ không để bất kỳ ai ức h.i.ế.p nàng.”
“Người trong phủ đều rất dễ sống chung,
họ biết nàng sắp đến,
ai nấy đều rất vui.”
Ta cúi đầu, khẽ “ừm” một tiếng.
Mẫu thân từng nói,
gả cho người rồi thì phải nghe lời phu quân,
hết lòng phụng sự cha mẹ chồng,
nỗ lực khai chi tán diệp.
Ta sẽ không gây phiền toái cho Kỷ Minh Dương.
10
Những ngày đầu mới đến kinh thành,
toàn thân ta không được tự nhiên.
Sân trong tướng phủ rộng đến đáng sợ,
chỉ một bữa cơm thôi cũng phải đi qua mấy dãy hành lang quanh co.
Ta từ nhỏ quen hoang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-tu-hi-la-nguoi-thanh-that/5228251/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.