Mẫu thân và các tỷ tỷ vây quanh ta thở dài.
“Thấy chưa, đã nói rồi, đàn ông không đáng tin.”
“Đi rồi cũng tốt, về sau khỏi phải đau lòng hơn.”
“Muội đừng khóc nữa, tỷ sẽ tìm cho muội một người tốt hơn!”
Ta chẳng nghe lọt tai câu nào.
Chỉ cảm thấy…
Trời sập rồi.
6
Nửa tháng sau, khi ta gần như đã tuyệt vọng, Kỷ Minh Dương trở về.
Không phải một mình.
Sau lưng hắn là một toán hộ vệ mặc quan phục, cưỡi tuấn mã, còn có một cỗ xe ngựa hoa lệ đến ch.ói mắt.
Áo gấm mũ ngọc, quý khí bức người.
Không còn là Kỷ Minh Dương từng giúp ta gánh nước bên sông, ngồi nhóm lửa cùng ta dưới bếp nữa.
Hắn đứng ngoài hàng rào thấp, thần sắc phức tạp:
“Tứ Hỉ, ta đã nhớ ra rồi. Phụ thân ta là thừa tướng đương triều. Ta… phải về nhà.”
Tim ta như bị bóp c.h.ặ.t, đau đến không thở nổi.
Nhưng ta vẫn nhớ lời dạy của mẫu thân:
Nữ nhân phải ôn thuận, phải biết đại thể.
Ta gắng gượng nặn ra nụ cười, giọng cố giữ bình ổn, thậm chí còn mang theo một tia vui mừng:
“Nhớ ra là tốt rồi… chúc chàng tiền đồ như gấm, sau này đừng để mất trí nữa.”
“Có muốn uống một bát canh gà rồi hãy lên đường không?”
Lời còn chưa dứt, hắn đã bước lên một bước, ánh mắt rực lửa:
“Tứ Hỉ, nàng theo ta đi!”
Ta sững người, ngơ ngác nhìn hắn.
Ánh mắt lướt qua nồi canh gà đang hâm trên bếp, ta đỏ hoe vành mắt, lặng lẽ giấu chiếc kéo vào trong tay áo.
Giọng hắn càng thêm khẩn thiết:
“Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-tu-hi-la-nguoi-thanh-that/5228250/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.