Tuyên Hoài Phong trở về phòng làm việc, bận rộn thêm lúc nữa mới chỉnh lý xong từng tập từng tập tài liệu một, bỗng nhiên nghe tiếng bước chân, y ngẩng đầu lên liền thấy Thái Bình hấp ta hấp tấp dẫn một người mặc đồng phục nhân công nam tiến đến, chỉ vào đây nói, “Chính là chỗ này.”
Thái Bình thấy Tuyên Hoài Phong nhìn mình liền cười nói, “Đấy, tôi đã sớm nói phải lắp một chiếc điện thoại riêng trong phòng làm việc của cậu rồi mà, bằng không cả cái viện cai nghiện to thế này mà có mỗi gian điện thoại nên cứ phải đi tới đi lui, làm việc không lanh lẹ được. Lề mề mãi cho đến bây giờ, thừa dịp hiện tại bệnh viên chưa nhiều bệnh nhân, chưa đến lúc rối ren thì phải nhanh chóng lắp đặt.”
Đang nói, một đầy tớ trai phía sau hắn vào cửa, đặt phần giấy đang ôm trong tay lên mặt bàn của Tuyên Hoài Phong, “Đây là bác sĩ Phí gửi cho ngài, ông ấy nói mong ngài mau chóng duyệt kinh phí, bọn họ đang rất cần thứ này.”
Còn nói, “Vừa rồi Bạch tổng trưởng gọi điện đến, ngài ấy hỏi có phải ngài đến đây làm việc rồi hay không, tôi đáp là ngài đang rất bận. Thế là ngài ấy lập tức cúp máy.”
Tuyên Hoài Phong đang bận ứng phó cả đống chuyện trước mắt, đột nhiên nghe nói Bạch Tuyết Lam gọi điện tới, y lập tức dẹp mọi thứ qua một bên, hỏi đầy tớ trai, “Bạch tổng trưởng có nói gì không?”
Đầy tớ trai thưa, “Nói là ngài làm việc xong thì về sớm một chút.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh/1944244/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.