Phòng khách gian ngoài, Quân Mã Biện mơ màng mở mắt, ngẩng mái đầu nặng trịch, đứng dậy khỏi bàn, nói: “Ai u, sao lại say như chết thế này? Hai người các cậu tỉnh lại mau.”
Mùi rượu hun khắp phòng, hai đĩa món mặn to đùng trên bàn chỉ còn dính vài ba lát ở rìa đĩa, vò rượu ngã trái ngã phải, mặt đất ướt hết một mảng.
Hai người kia một gục xuống bàn, một ngã lăn quay trên mặt đất, bị Quân Mã Viện vừa vỗ vừa gọi mới mơ mơ hồ hồ đứng dậy, cười nói: “Vừa uống một cái đã quên kiềm chế. Cũng tại đại nương hết, tự nhiên bê rượu tới. Để sư trưởng biết chúng tôi uống say trong phiên trực, ổng sẽ vừa chửi vừa đập chúng tôi một trận ấy chứ.”
Trần đại nương vừa vặn đứng ngoài nghe thấy, cách cửa sổ nói vào: “Được rồi, các vị đại gia đừng nói xấu sau lưng người khác chứ, tôi đúng là oan uổng mà.”
Vừa nói bà vừa đi đến vén góc mành, vỗ tay nói: “Tôi chiêu đãi thức ăn ngon rượu ngon lại thành ra có lỗi rồi sao? Đã sớm nói rượu này là hàng mạnh, các ngài lại nói các ngài uống được nên tôi mới đem đến. Giờ thì tốt rồi, hai vò đều uống đến đáy, ngược lại thành lỗi của tôi. Không được, tôi phải tìm Khương đại gia nói lý lẽ.”
Lúc còn trẻ, bà cũng từng là kỹ nữ nổi danh, tuy hiện tại đã già nhưng dư âm phong vận vẫn còn ba phần, đám lính hộ vệ vừa thấy bà vừa cười vừa giận thì làm gì còn chút oán khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh/1944197/quyen-2-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.