Nằm trên giường ngủ đủ rồi, Tuyên Hoài Phong mới chống mép giường ngồi dậy, xuống giường đi rửa mặt. Bạch Tuyết Lam dựa ở bên giường, tay cầm một tập văn kiện để thẩm duyệt, thấy y tỉnh bèn ném văn kiện lên bàn trà nhỏ, đứng dậy đi cùng.
Nghe thấy âm thanh giày da nện trên sàn nhà phía sau đầu, Tuyên Hoài Phong xoay người chặn cửa phòng tắm, nghiêm trang hỏi: “Không xem văn kiện của anh cho đàng hoàng đi, cùng qua đây làm gì?”
Bạch Tuyết Lam cười nói: “Anh ngắm em là đủ rồi, đâu thèm mấy thứ văn kiện này chứ? Cho anh rửa mặt với em nhé, được không?”
Tuyên Hoài Phong nói: “Chuyện này anh nói khiến người ta buồn cười đấy. Chuyện rửa mặt có gì tốt mà phải rửa chung? Cho dù người ta có là vợ chồng cũng chẳng hành động buồn nôn thế đâu.”
Bạch Tuyết Lam hỏi lại: “Em đã từng làm vợ chồng của ai đâu, sao biết người ta buồn nôn? Tuyên phó quan, làm phiền nhường đường chút nào.”
Tuyên Hoài Phong dùng cơ thể chặn cửa, lườm hắn, hỏi: “Em thực sự không cho đấy, anh làm gì nào?”
Bạch Tuyết Lam cười hỏi: “Ở trong bệnh viện, anh thường xuyên rửa mặt chung với em, sao giờ mới về đến nhà mà em lại không cho? Hành vi qua cầu rút ván thế này, em nhẫn tâm thực hiện được sao? Em xem, gần đây anh gầy không ít cân nhé, thực sự y như tấm ván cầu ấy.”
Tuyên Hoài Phong cực hiểu hắn rất biết làm phiền, y cũng đâu có ý đuổi hắn đi, chẳng qua tâm trạng buổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh/1944152/quyen-3-chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.