Tuyên Hoài Phong không ngờ sẽ xảy ra chuyện thế này, y bèn lấy làm kinh hãi, đứng dậy khỏi ghế, hỏi: “Cậu làm sao vậy? Mau đứng dậy nói chuyện.”
Phó Tam mặt như đưa đám nói: “Tuyên phó quan, chắc hẳn ngài chưa nghe được tin tức. Bây giờ trong công quán đang có một cuộc thẩm tra đó. Tổng trưởng nói, lần trước ngài ở bệnh viện nên chưa ra tay, hiện tại phải truy cứu lần trước tại sao ngài lại bị bệnh. Phàm là người báo tin tức cho tổng trưởng, ít nhất được thưởng một trăm đồng.”
Tuyên Hoài Phong đỡ hắn đứng dậy khỏi mặt đất, bảo hắn đứng yên đừng quỳ xuống nữa, y cau mày nói: “Tôi bị bệnh hay không đâu can hệ gì đến cậu, cậu sợ cái gì?”
Phó Tam đáp: “Sao lại không sợ? Ngài là quý nhân, ngài quên rồi sao? Lần trước ngài sai tôi đến nhà bếp lấy hai món, trên đường về ngài lại bị ói. Lúc đó tôi nên đi báo cho tổng trưởng, kết quả ngài gọi tôi lại, bảo không được báo cho ngài ấy biết.”
Tuyên Hoài Phong nghĩ lại một lúc mới nói: “Thì ra là chuyện này, tôi nhớ rồi. Vậy cũng không trách lên người cậu được.”
Phó Tam nói: “Ngài nhẹ nhàng như vậy là do không biết tính tổng trưởng. Ngài ấy đã ra lệnh từ trước, phàm là thấy ngài không thoải mái, nhất định phải lập tức báo cáo. Bây giờ tôi thấy ngài bị ói lại cực lực giấu diếm, đó chẳng phải là tội lớn bằng trời sao? Nghe nói ngài nhập viện, tôi thực sự rất sợ, quả nhiên ngài vừa ra viện, tổng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh/1944150/quyen-3-chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.