Tuyên Hoài Phong nghe nói mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày đều phải thay thuốc một lần, nhớ tới cơn đau khi nãy, y lập tức lộ ra vẻ sợ hãi.
Bạch Tuyết Lam lấy một chiếc khăn sạch sẽ giúp y lau mồ hôi trên trán: “Không cần sợ, mấy ngày này qua nhanh thôi, mỗi lần thay thuốc anh sẽ ở bên em.”
Tuyên Hoài Phong im lặng một lúc lâu.
Cuối cùng y mới áy náy thở dài một hơi, nhìn Bạch Tuyết Lam, nói: “Bây giờ nhớ lại, lúc anh bị thương, em đối xử với anh không tốt, chẳng những không giúp đỡ công việc, ngược lại còn ba lần bảy lượt chọc anh tức giận. Nay đến phiên em… Thật sự không đáng để anh đối xử tốt như vậy.”
Bạch Tuyết Lam đáp: “Cuối cùng em cũng biết trước kia em đối xử bất công với anh thế nào rồi đấy.”
Tuyên Hoài Phong cười khổ: “Câu tiếp theo chắc không phải muốn hỏi em định bồi thường thứ vớ vẩn gì đấy chứ?”
Bạch Tuyết Lam nói: “Bồi thường là bồi thường, có gì mà vớ vẩn hay không vớ vẩn?”
Những lời thì thầm thế này như có công hiệu tương tự morphine, hai người cúi đầu nói xong cũng dần quên cảm giác đau đớn khi nãy, bất giác dẫn đến nụ hôn ngọt ngào.
Bắt đầu từ hôm đó, Bạch Tuyết Lam lại càng quyết tâm, hắn kêu quản gia đem một thùng vật dụng của mình tới đây. Phàm là quần áo để thay giặt, đồ dùng cá nhân, tất cả đều được sắp xếp ngay ngắn, chiếm nguyên một ngăn tủ, nhìn vào giống như chuẩn bị trường kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-2-le-kim/1917450/quyen-3-chuong-25-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.