Tuyên Hoài Phong sốt rất cao, y tá không ngừng đổi khăn lạnh trên trán y, hai má nóng đến đỏ bừng, nhìn qua thật giống có lửa cháy dưới lớp da như ngọc.
Bạch Tuyết Lam gọi một tiếng: “Hoài Phong!”
Không thấy Tuyên Hoài Phong phản ứng, tựa hồ đã hoàn toàn đánh mất tri giác.
Bạch Tuyết Lam âm thầm sợ hãi.
Trước đó, hắn biết là cần có Penicillin, đây là việc nằm trong tầm tay, cũng gọi là có chút chắc chắn, nhưng tình cảnh trước mắt lại khiến hắn không dám khẳng định, tim đập hỗn loạn.
Bạch Tuyết Lam lại gọi thêm vài lượt, Tuyên Hoài Phong vẫn nhắm nghiền hai mắt.
Ngược lại, y tá bên cạnh nói: “Tiên sinh, bệnh nhân đã như vậy rồi, cho dù có sét đánh bên tai cũng không mở mắt được đâu, ngài ấy làm sao nghe được tiếng ngài gọi chứ?”
Bạch Tuyết Lam nâng mắt lên, khí thế uy hiếp khiến cô cả kinh, lúng túng cúi đầu không dám nói nữa, sau đó mới đưa ánh mắt trở lại, cầm bàn tay Tuyên Hoài Phong đặt bên giường, đặt lên lòng bàn tay mình.
Ngón tay đặt trong lòng bàn tay càng gầy guộc hơn thường ngày, cũng vô cùng lạnh lẽo.
Hắn không biết làm gì khác, chỉ có thể chịu đựng từng giây từng giây, ngồi chờ Tống Nhâm mang Penicillin tới.
Đang chờ đợi, Tôn phó quan bỗng nhiên bước vào, báo cáo với hắn: “Tổng trưởng, Niên phu nhân đã tới, có để cô ấy vào đây không?”
Bạch Tuyết Lam bật thốt lên: “Không được.”
Tôn phó quan nghe giọng hắn trầm như vậy, biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-2-le-kim/1917439/quyen-3-chuong-22-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.