Ô tô đi một đoạn thật xa, rẽ qua một con ngõ liền biến mất không còn bóng dáng, chỉ còn sót lại những đám bụi bay là là trên mặt đất.
Lâm Kỳ Tuấn đứng đó một lúc lâu, cảm giác thương tâm ngấm vào tận xương tủy.
Vốn định cứ như vậy lên xe về nhà, lại sợ lạnh nhạt với Bạch Vân Phi, đành phải chịu đựng cả người khó chịu quay vào trong nhà hắn.
Trong phòng khách của Bạch Vân Phi, ở giữa là một chiếc bàn bát tiên, trên mặt bàn là một đống lễ vật, mợ của hắn liên tục khen Lâm Kỳ Tuấn: “Thật không hổ là cậu chủ của tiệm buôn tây, tiêu pha thật xa hoa nha. Cái khác không nói, chỉ cần nhìn hai bộ trang phục diễn này cũng đã giá trị tới hai, ba trăm đồng. Không phải cháu đang lo không có bộ cung trang mới hay sao? Vở diễn mới tháng sau ở Thiên Âm Viên nhớ mặc bộ này vào đoạn cuối, vừa diễm lệ lại vừa tươi tắn, nhất định sẽ khiến không khí thêm náo nhiệt. Hộp trân châu Tây dương này cứ dùng để thêu lên khăn quàng vai đi, cứ làm như vậy, sau này sẽ có dịp cần dùng tới.”
Bạch Vân Phi vừa trở về đã thay quần áo đi đường ra, đổi thành một bộ áo ngắn màu trắng, rót một chén trà nhỏ, chậm rãi nhấm nháp.
Mợ thấy hắn chẳng mấy quan tâm liền quay đầu sang: “Đại thiếu gia à, mới vào tới cửa thôi mà, ai lại trêu chọc cậu vậy? Bên ngoài ai cũng nói cậu ôn hòa thích cười, có ai biết được khi mới về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-2-le-kim/1917378/quyen-1-chuong-7-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.