Tại khu ghế lô trong nhà hàng Kinh Hoa, Triển tư lệnh nhìn Tuyên Hoài Phong mang theo vệ binh, dẫn Bạch Vân Phi đi ra ngoài, lại đóng cửa phòng một lần nữa, tiếp tục ôm mỹ nhân oanh oanh yến yến, uống rượu phè phỡn.
Tiểu Ngân Nhi dán ngực lên người Triển tư lệnh, dụ Triển tư lệnh uống rượu: “A di đà phật, Bạch lão bản đã về rồi, ngài cũng không thể không để ý tới tôi nha.”
Triển tư lệnh lấy tay vỗ lên mông cô, mỉm cười: “Cút mẹ nó đi, cái gì mà Bạch lão bản, đều là loại con hát bán mông cho người khác thôi. Chẳng biết cái thế giới này ra sao nữa, đám thanh niên bây giờ lại thích cái lũ nam không ra nam, nữ không ra nữ này.”
Nói xong, đưa mắt trừng sang đứa cháu ruột của hắn: “Tiểu tử, đã gọi hồn về chưa đấy? Thúc của cháu quan tâm đến sở thích này của cháu mới gọi cái tên họ Bạch kia tới, mệt cái tên thỏ con này, vừa nhìn thấy tên tiểu tử Tuyên gia kia đã trợn cả mắt lên. Mẹ nó! Đã làm quân trưởng rồi mà còn không có tiền đồ như vậy sao?”
Mọi người chung quanh thấy hắn mắng chửi thô thiển, lập tức khuyên giải: “Tư lệnh, Triển quân trưởng là người tuổi trẻ tài cao, ngài mắng ít vài câu đi. Bằng không mặt mũi Triển quân trưởng biết để đi đâu?”
“Bạch Vân Phi là một tên đào kép thôi, Triển quân trưởng chướng mắt là lẽ đương nhiên. Triển quân trưởng là người có khẩu vị cao mà.”
Triển tư lệnh cười mắng: “Cút bà bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-2-le-kim/1917376/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.