Thái Hậu nhìn hai người nở một nụ cười dịu dàng. Vẫy tay với hai người.
"Không cần câu lệ quá nhiều, Bảo Ngọc lại đây cho ta nhìn con chút nào..."
Lê Bảo Ngọc được chỉ mặt gọi tên thì cũng từ từ ngẩng mặt lên, nhưng... kia... kia chẳng phải là... là bà bà mà nàng gặp vào cái lần ra phố kia sao...
Nàng ngơ ngác không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa... nàng chỉ ngẩn ngơ mà đi lại phía thái hậu đang ngồi đó, cúi đầu, môi khẽ mấp máy.
"Thái Hậu..."
Thái Hậu với tay, nắm lấy tay nàng. Với đứa nhỏ trước mặt này càng nhìn càng cảm thấy yêu thích. Từ ái nhìn Lê Bảo Ngọc nói.
"Gọi ta là Hoàng Tổ Mẫu như Hiền Lương đi... gọi là thái hậu nghe nó xa lạ quá... mau... mau gọi một tiếng cho ta nghe nào..."
"Hoàng Tổ Mẫu..."
Lê Bảo Ngọc nhu thuận mà gọi một tiếng. Thái Hậu nghe nàng gọi thì càng thêm vài phần vui vẻ. Long Hiền Sơn và Long Hiền Lương từ nhỏ đã lớn nên bên cạnh bà rồi. Long Hiền Lương đứa cháu trai này của bà lại từ khi còn ẵm ngửa đã ở trong tay bà mà lớn lên. Đối với tất cả mọi người đều lạnh nhạt không quan tâm. Chỉ riêng đối với bà và Long Hiền Sơn là thân cận mà thôi.
Tính tình lạnh nhạt, lại chán ghét nữ nhân, năm nay đã hai mươi hai tuổi rồi mà vẫn một mình làm cho bà càng thêm lo. Bà từ trước vẫn để cho hắn tự do làm theo ý mình, nhưng lần này tình thế ép buộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-nghich-ngom-cua-than-bi-vuong-gia/2002783/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.