"Rất tiếc là ta đây rất để ý... sấp vải này là của ta, mời Đào tiểu thư chọn sấp khác thôi..."
Đào Chi Lan nghe nàng nói xong, liền nói.
"Vương phi... vương gia nói ta có thể coi mình là chủ nhân nơi đây, muốn gì cứ tự nhiên. Nay ta muốn sấp vải này..."
Lê Bảo Ngọc :"Nhưng ta đây mới chân chính là chủ nhân nơi đây. Đào tiểu thư là khách, dĩ nhiên vương gia phu quân nhà ta phải khách khí mà nói với ngươi như vậy rồi. Nhưng tiểu thư nên nhớ rõ mình là khách, không phải là chủ..."
Đào Chi Lan :"Ai mà biết được, nhiều khi chủ còn phải nể mặt khách đấy. Ta đây không tin vương gia vốn luôn đối tốt với ta, biết ta muốn sấp vải này người sẽ đưa cho ta thôi..."
Lê Bảo Ngọc khẽ nhướng mày, không nói quá nhiều liền cầm sấp vải lên. Đào Chi Lan thấy vậy liền đưa tay ra cũng cầm lấy sấp vải. Nhưng mắt nàng ta đảo qua một vòng thấy Long Hiền Lương từ xa đi tới, ánh mắt lóe lén một cái...
A...
Một tiếng hét thất thanh vang lên. Đào Chi Lan ánh mắt tràn đầy ủy khuất, nước mắt trực trào ra, giọng nói nghẹn ngào.
"Vương phi... ta thực không muốn cùng ngươi tranh giành cái gì cả. Chỉ là ta có chút yêu thích sấp vải này mà thôi, nếu người không cho, ta cũng không có giám tranh... mà vương gia ngài ấy có chút quan tâm tới ta, ta thực không cách nào... vương phi..."
Lê Bảo Ngọc hờ hững nhìn nàng ta diễn trò ở đó, không nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-nghich-ngom-cua-than-bi-vuong-gia/2002731/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.