Lê Bảo Ngọc nhếch nhếch khóe môi cười lạnh.
"Vậy phải xem các người là có cái bản lãnh đó không đã..."
Hoàng Tôn các chủ nghe ra ngữ khí khinh bỉ của nàng thì sắc mặt nhất thời đen lại. Quắc mắt nhìn nàng mà lạnh giọng.
"Mai Nữ... đây quá là khinh người rồi. Chúng ta đây chỉ là muốn cái nam nhân kia mà thôi. Hắn cùng ngươi có quan hệ sao?"
"Không quan hệ..."
Nàng một bộ dạng không quan tâm mà nói, thái độ kia đúng là chọc tức chết người mà. Hoàng Tôn các chủ nhìn thái độ này của nàng thì nhất thời lửa nóng xung thiên, máu dồn lên não, khuôn mặt đen lại.
"Không quan hệ vậy ngươi liền giao hắn ra cho chúng ta. Chúng nước sông không phạm nước giếng, giữ hòa khí bền lâu..."
Long Hiền Lương ở trên giường đảo tròng mắt nhìn nữ nhân trước mặt. Chỉ thấy nàng vẫn một bộ dáng bình thản, không màng đến lời nói của Hoàng Tôn các chủ, bàn tay thon dài, trắng nõn khẽ đưa lên xoắn một nọn tóc, khóe môi vẫn một nụ cười lạnh, không nhanh chậm mà đáp lời.
"Ta với hắn vốn là không qua hệ. Nhưng là ta vừa rồi đã cứu hắn, hiện tại lại có chút quan hệ rồi... ta là đang muốn chờ hắn khỏe lại mà làm chút việc báo đáp ta a... aizz... lại nói, ta và các ngươi sao lại là nước sông nước giếng a... vốn chúng ta là hai môn phái trong giang hồ, đụng chạm nhau đâu có ít... khoan để ta nhớ chút... đúng rồi... lần trước... ừm... cách đây tầm khoảng thời gian, ta cũng không nhớ rõ lắm, chính các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-nghich-ngom-cua-than-bi-vuong-gia/150733/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.