Vân Thủy sơn trang ngày thứ hai, bởi vì Tống Ngâm Tuyết được tôn làm minh chủ võ lâm, cho nên tạm thời còn cần ở lại đây mấy ngày, tiến hành giao phó công việc của Minh Chủ.
Các nhân sĩ võ lâm sau khi biểu lộ lòng trung đều lục tục dẫn người trở về, đối với việc sau này muốn bọn hắn làm gì, Tống Ngâm Tuyết chỉ cười cười, cũng không nói quá nhiều.
Thân phận mình hôm nay đã vạch trần, hết thảy đã thông cáo cho thiên hạ, khi mọi sự đã sẵn sàng, ngọn gió Đông này, tựa hồ cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Tống Ngâm Tuyết trầm ngâm, đứng gần cửa sổ trông về phong cảnh phía xa, lúc này, cửa phòng bị 'Chi' một tiếng đẩy ra.
" Biểu Tỷ."
"Tiêu Băng a, có chuyện gì sao?"
Xoay người, nhìn người tới, Tống Ngâm Tuyết cười nhạt một tiếng.Tiến lên một bước, Tiêu Băng đi đến bên cạnh Tống Ngâm Tuyết, cùng nàng sóng vai mà đứng, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cuối mùa thu, không khí đã rất lạnh, vào thời khắc vạn vật sắp khô tàn này, khắp nơi không khỏi bị nhiễm lên một tầng tiêu điều.
" Biểu Tỷ."
Mở to miệng, Trữ Tiêu Băng hình như muốn nói gì đó, nhưng nàng chỉ hô một tiếng, liền do dự là không thốt thêm lời nào. Kỳ thật từ lúc nàng vừa vào cửa, Tống Ngâm Tuyết đã phát hiện hôm nay cô gái nhỏ này có chút không giống với thường ngày, sau đó khi nàng nhìn thấy đôi mắt hồng hồng, hơi sưng thì nàng đã hiểu ra tất cả.
"Tiêu Băng muốn đi sao?"
"A? Ừ......"
Tựa hồ như bị người ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-ngam-tuyet/1743419/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.