Trên võ đài, thân ảnh thon dài tuấn mỹ của Lâm Phong đứng thẳng, trong đôi mắt thâm thúy như sao, lấp lánh có thần.
"Đấu pháp của các hạ như thế, chỉ sợ khó mà thủ thắng...."
Luôn luôn ăn nói khó lường, Lâm Phong điểm chân một cái, rơi xuống trên mặt đất, nâng thanh khiếm mà mới vừa rồi Tống Ngâm Tuyết vung ra tương trợ cho Bạch Thường lên, sau đó vươn tay tiếp lấy, tiêu sái duyên dáng đảo lộn vài vòng trên không trung, phóng ra vài đạo kiếm hoa nhanh chóng mà sáng rực, sau đó kiếm phong trực chỉ đối phương, khóe miệng khẽ nhếch nói.
"Xuất chiêu đi."
"Bớt kiêu ngạo cho ta!"
Cực kỳ không quen nhìn thái độ thong dong cùng bình tĩnh của Lâm Phong lúc này, trong vô hình cảm giác có một loại khí tức chèn ép bao phủ chính mình, Du Đặc vung thanh kiếm sắc bén lên, sắc mặt lạnh như băng hung ác nói. Cơ hồ không có nửa điểm do dự, kiễng chân, kiếm hoa bay qua, chỉ thẳng về hướng đối diện, lần này Du Đặc dốc hết sức lực, thề phải khiến Lâm Phong táng mạng dưới kiếm.
Nghênh đón khí lưu trước mặt, Lâm Phong cười khinh miệt, mũi kiếm vừa đỡ, chỉ thấy trong một đạo bạch quang lóe lên, khí tức vốn hợp lại làm một thể liền bị tách ra, chia làm hai phần tản ra hai bên. Vừa thấy một kích mình tập trung nội tức lại bị đối phương dễ dàng hóa giải, trong lòng Du Đặc có chút lo sợ. Người trước mắt, nếu cứ như vậy mà đánh nhau tiếp, hắn nhất định sẽ chiến bại, cho nên vì cầu thắng, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-ngam-tuyet/1743413/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.