Tầm mắt, lần nữa trở lại hai thân ảnh cùng đứng trên võ đài, Bạch Thường vẫn khách khí trước sau như một, sau khi lễ phép tạo thế "mời" một cái, cười nhạt ứng đối.
Du Đặc thì không như thế, hắn cười lạnh một tiếng, cũng không tự giới thiệu đã vung kiếm lên, sau đó trong mũi khinh miệt khẽ hừ, giọng nói lạnh như băng.
"Hãy bớt nói nhảm đi..."
Thân ảnh mạnh mẽ tiến lên, kiếm phong nhắm thẳng ngay vào chỗ hiểm của đối phương, trong lúc hăng hái, Du Đặc phát động công kích, mãnh liệt hung ác tấn công Bạch Thường tay không tấc sắt. Bạch Thường không có binh khí, chỉ có thể tạm thời lui về sau.
"Tiếp lấy..."
Lúc này, một thanh bảo kiếm lóe ngân quang từ giữa không trung bay về phía tay hắn, tốc độ, lực đạo kia, vô cùng chuẩn xác, vừa vặn.
"Đa tạ!"
Chuyển mắt nhìn về phía công tử vận bạch y, mặc dù không thấy rõ khuôn mặt, nhưng mà có vẻ phá lệ linh động, Bạch Thường cười cảm kích, gật đầu tỏ ý cám ơn. Tay cầm kiếm, Bạch Thường ngăn cản công kích, trong lúc giao thủ, kiếm quang bắn ra bốn phía, khí lưu va chạm vào nhau.
"Bạch Thường này, võ công cũng không tệ lắm!"
"Hắn không thắng được."
Tống Ngâm Tuyết nhàn nhạt trả lại Trữ Tiêu Băng một câu, cũng không nói rõ nguyên nhân, chỉ vô cùng tự tin như vậy.
"không thắng được sao?Muội thấy hắn rất mạnh...."
Một chữ "Mạnh" còn nói chưa hết, đã nghe trên đài vang lên một tiếng kêu rên, một tay Bạch Thường che cánh tay không ngừng đổ máu, cước bộ mất trật tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-ngam-tuyet/1743412/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.