Hôm Sau
Ngâm Tuyết mở nhẹ mắt, hình ảnh đầu tiên trước mắt nàng là một nam nhân y phục mở rộng, lộ rõ khuôn ngực vãm vỡ. Tay chống đầu vẻ mặt anh tuấn nhìn nàng một cách âu ếm.
"Aaaaaa..."
Tiếng hét thất thanh liền vang lên, Lâm Phong nhíu mày không vui đáp.
" Nàng hét cái gì, vương phi đây là muốn cả vương phủ đến đây chăng?"
Ngâm Tuyết ngồi dậy kéo chăn che từ ngực xuống. Lắp bắp hỏi.
" Ngài sao lại ở phòng ta?"
Lâm Phong vẻ mặt thản nhiên hỏi lại.
"Phòng nàng?"
Ngâm Tuyết lấy lại ý thức nhìn quanh.
" Sao...sao ta lại ở đây?"
" Là tối qua ái phi trong lúc ngủ say bảo muốn đến phòng ta cơ mà."
Lâm Phong cúi người sát vào tai Ngâm Tuyết thủ thỉ. Ngâm Tuyết đỏ mặt đẩy Lâm Phong ra.
" Ngài đúng là vô liêm sỉ."
Lâm Phong cười nhẹ kéo chăn ra khỏi người Ngâm Tuyết. Nhanh chóng kéo tay nàng xoay vội ép nàng xuống giường, Tay Lâm Phong giữ chặt tay Ngâm Tuyết. Nở nụ cười tà mị giọng điệu sắc lang khẽ bảo.
" Nếu ái phi nói ta không có liêm sỉ, vậy ta không ngại vô liêm sỉ cho nàng xem."
Ngâm Tuyết nghe vậy thì lặng người, Lâm Phong vuốt nhẹ gương mặt hoa mỹ của nàng, thuận tay đi xuống. Tay Lâm Phong nhẹ nhàng mở rộng y phục của nàng. Ngâm Tuyết giãy dụa trong vô vọng, tay Lâm Phong như vọng kiềm đề chặt tay Ngâm Tuyết trên giường.
" Lâm Phong ngài thật đê tiện, ngài dừng lại cho ta."
Lâm Phong nghe vậy cười nhẹ.
" Gan nàng thật không nhỏ ngay cả tên húy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-ngam-tuyet/1743389/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.