"Bẩm thái hậu, Thẩm Uyên nghe nói Dạ vương phi được thừa hưởng đức tính của ngũ công chúa. Cầm kì thi hoạ đều hơn người, không biết hôm nay Thâm Uyển có phần phúc được thưởng thức tài nghệ của Dạ vương phi?"
Quận chúa Thẩm Uyên vừa dứt lời, mọi ánh mắt đều nhìn về phía Ngâm Tuyết. Hoàng thái hậu nhìn Ngâm Tuyết với đôi mắt cưng chiều. Ngâm Tuyết đứng dậy thản nhiên.
" Bẩm thái hậu, hôm nay là sinh thần của người. Ngâm Tuyết từ đầu đã có chuẩn bị, chỉ không ngờ quận chúa lại nhanh hơn một bước. Ngâm Tuyết vụng về không thể sánh bằng mẫu thân, mong thái hậu và các vị quan viên đừng chê cười."
" Cái con bé này sau bổn cung lại chê cười con."
" Ngâm Tuyết xin được chuẩn bị một lát."
Nói rồi nàng cúi người khẽ nói với Lâm Phong.
" Không biết vương gia có thể giúp thiếp?"
Lâm Phong từ tốn hỏi lại.
"Nàng muốn ta giúp gì cho nàng?"
" Chi bằng một lát vương gia giúp thiếp khảy một khúc nhạc?"
Nói rồi nàng đứng dậy rời đi, Lâm Phong vẫy nhẹ tay ra hiệu.
" Vương gia có gì dặn dò?"
" Ngươi mang đàn đến đây cho ta."
Tên cận vệ nghe vậy vội rời đi. 'Không biết vương phi của ta lại bày ra trò gì đây?'. Lâm Phong trong lòng có chú tò mò, lại có chút vui vẻ.
Một thân thanh nhã, khí chất uy nghiêm, tóc đen như mực phiêu bồng trong gió. Lâm Phong từ từ nhắm hai mắt lại, tâm tư hợp nhất. Ngón tay thon dài chậm rãi chuyển động. Tiếng đàn uyển chuyển mềm mại như dòng suối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-ngam-tuyet/1743386/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.