Ngâm Tuyết vừa ra khỏi cửa vương phủ thì đã thấy Lâm Phong đứng cạnh kiệu cỗ. Dáng vẻ như đang chờ đợi nàng.
" Vương gia là đang chờ thiếp sao?"
Nghe tiếng Ngâm Tuyết, Lâm Phong xoay người nhìn lên. Vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Ngâm Tuyết khiến Lâm Phong không khỏi thẩn thờ một lát. Lâm Phong vờ ho nhẹ một tiếng rồi bảo.
" Đi thôi."
Lâm Phong bước lên kiệu rồi đưa tay cho Ngâm Tuyết. Đám hạ nhân ngạc nhiên nhìn nhau thì thầm bàn tán.
"Các ngươi nói xem không phải nói vương gia không thích vương phi sao?
Ngâm Tuyết ngước nhìn Lâm phong trầm tư một lát, sao đó quyết định đưa tay cho Lâm Phong kéo lên kiệu.
" Bẩm vương gia đến hoàng cung rồi."
Lâm Phong kéo rèm kiệu, tao nhã bước xuống rồi đưa tay đỡ Ngâm Tuyết. Cung điện uy nghiêm lộng lẫy, kiến trúc cổ kiến, điêu khắc tinh xảo. Không phải từ trước đến nay nàng chưa từng thấy qua thành quách, kiếp trước của nàng thì dạng kiến trúc nào mà nàng chưa từng thấy qua. Chỉ là thấy nó trong sự hùng vĩ lại chứa một phần khí phách, giản lược mà giản dị. Ngâm Tuyết sững sờ đi theo Lâm Phong vào trong, đường cong vòng quanh chỉnh thể trang nghiêm. Đi được nữa đường thì không biết từ đâu có một nữ tử chạy đến, ôm lấy cánh tay của Lâm Phong nũng nịu.
"Dạ ca ca sao huynh lại đến trễ vậy, mọi người đều đang đợi huynh đấy."
'Thì ra là quận chúa Thẩm Uyên nhìn bộ dạng lả lướt của nàng ta đã khiến ta cảm thấy buồn nôn a.' Ngâm Tuyết khó chịu nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-ngam-tuyet/1743385/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.