Chương trước
Chương sau
Kinh thành có khác, nhộn nhịp phồn hoa hơn hẳn những cảnh được thấy trên tivi.
Lăng Lạc Nhân hết đến quầy này lại sang hàng nọ, với những thứ chưa từngnhìn thấy ở hiện đại. Điều nàng thích thú nhất chính là những loại bánhngọt ở đây,vừa bắt mắt vừa ngon, nên đa phần trong tay..đều là thức ăn.
”Tiểu thư, người như thế nào còn ăn được nhiều như vậy?” Tiểu Hỉ thật khókhăn mới có thể đuổi kịp, thấy nàng mua trong tay rất nhiều bánh ngọtthì há hốc mồm. Chẳng phải trước khi rời trang tiểu thư đã ăn hết ba đĩa sao? Giờ lại còn mua nhiều vậy? Nàng có nên nghi ngờ tiểu thư kiếptrước là quỷ đói hay không? Ăn như thế mà người cứ nhỏ nhắn. Nhận hếtnhững thứ trong tay nàng,Tiểu Hỉ lại trợn mắt nhìn tiểu thư nhà mìnhchạy thẳng đến chỗ bán kẹo hồ lô.Tiểu thư à,người quá lợi hại đi.
”Hỉ nhi, muội có nghe qua "ăn được đã là phúc"? Ta đang hưởng phúc đó thôi “ Lăng Lạc Nhân không hề e ngại về phê bình của nhà đầu.Nếu Nhãn Lựcthích ngắm nhìn mĩ nam, thì Khẩu vị của nàng chỉ ưa đồ ngọt. Còn về chọn một trong hai điều, chỉ nên chú trọng việc có lợi, đẹp không thể làm no được cái bụng =.=”
Không đôi co với Tiểu Hỉ, nàng nhận năm xâu kẹo hồ lô gói cẩn thận, hiện tại đang che mặt, đợi đến chỗ khuất...xử hết.
Hai người lại một trước một sau đi hết con đường tấp nập, cảm thấy bụng cóthể chén, cả hai tìm mái đình ngồi nghỉ mát.Thấy xung quanh không cóbóng người, nàng tháo chiếc khăn che mặt xuống và bắt đầu...xử lý.
”Tiểu thư, người không nên làm như vậy, có ai bắt gặp thì không hay” Tiểu Hỉnhìn thấy tiểu như nhà mình hết sức tự nhiên không ngần ngại cởi khănche mặt mà ăn uống, dọa nàng phải trông hướng này nhìn hướng khác hếtsức khẩn trương.
”Ta nói muội Hỉ nhi, không có gì phải sợ, ănxong che lại là được” Nàng là người hiện đại,những thứ cầu kì rắc rốinày, dẹp được lúc nào hay lúc đó, thấy nha đầu vẫn đang lo lắng nàng vẫy tay ý bảo đến ăn cùng. Nhìn xung quanh không thấy người nào, tâm TiểuHỉ mới được buông lỏng đi lại ngồi xuống.
Đang ngồi ăn một cáchthoải mái,bỗng “Vèo..vèo” Lăng Lạc Nhân ngơ ngác thấy bóng đen lướt qua phía trên không ngang tầm mắt. Ôi mẹ ơi, chim cổ đại to quá, không lẽbị đột biến?
Dự định sẽ không quan tâm, nhưng “Vèo..vèo” Lần này tốc độ tuy nhanh hơn khi nãy, nhưng do có để ý, nàng khẳng định làcon....người, còn mặc y phục màu tím. Đó là..Khinh kông? Đã từng thấytrong phim kiếm hiệp, nhưng với thấy trước mắt thì cảm giác khác xa.
”Hỉ Nhi,muội có thể trở về trước, chốc lát ta về sau” Lời vừa dứt Tiểu Hỉđã thấy bóng nàng khuất xa, nên chưa kịp nói gì.Tiểu thư của ta ơi, nàng quá tinh nghịch đi, có biết như vậy là nguy hiểm không? Xoay người thudọn mọi thứ, há hốc mồm khi thấy chiếc khăn che mặt bị bỏ lại,Tiểu Thưngười gây họa rồi.
Hiện đại,võ phòng thân của nàng không thểđánh lại những người luyện nhiều năm, nhưng nói về chạy thì chẳng ai cóthể bắt kịp. Đôi chân hoạt động với công suất cực lớn đuổi theo hai conchim, à không là hai con người, một đen một tím mới đúng.
Người áo tím thoát một cái đã chặn được đường tẩu thoát của tên áo đen, lạnh lùng nhìn đối phương, mắt không thèm chớp một cái.
Không gian như hoàn toàn đứng yên, Lăng Lạc Nhân chạy đến, cách nơi hai người một khoảng, núp sau thân cây to để quan sát, nàng đuổi theo vì hứng thú với môn khinh Kông gì đó, nếu học được chẳng cần cực khổ trèo cây mà bẻ trái, nhảy một cái là có ăn ngay, nhanh lẹ ngắn gọn thế mà.
”Không hổ danh là nhân vật Phong Vũ, thật khâm phục” Tên áo đen bình tĩnh nhìn áo tím, thật kém may, có lẽ hôm nay không thể thoát được rồi.Tên áo tím không lên tiếng, dường như tiếng nói hắn là vàng, nên tiết kiệm gắtgao.
”Oa đẹp quá, mĩ nam nha” Vừa nhìn thấy gương mặt tên áotím, Lăng Lạc Nhân quên mất hiện tại là hoàn cảnh nào, phi thẳng ra khỏi chỗ ẩn nấp mà khen ngợi(=.=" mê trai). Áo đen bất ngờ vì sự xuất hiệncủa nàng, còn tên áo tím chỉ thoát chau mày rồi gương mặt vẫn trơ rakhông cảm giác. Ừm...đẹp,đẹp đến đông chết người.
Thấy phản ứngcủa mình quá kích thích, Nàng cười trừ xua tay “Haha, hai vị đại ca,thật trùng hợp nha, tâm sự trong rừng hả? Hai vị cứ tiếp tục,ta vừa nghe mẫu thân gọi nên phải về, bái bai nha” Trời ơi, nàng có nên khen mìnhquá ngu ngốc mới nói ra như vậy không? Cái miệng hại chết cái thân mà.
”Cô nương đắc tội” Tên áo đen như tìm được phao cứu sinh, phi nhanh bắtnàng làm con tin uy hiếp tên kia “Hàn Lãnh Thiên,nếu để ta một con đường thoát, ta sẽ thả cô nương này ra,nếu không...” Vừa nói,hắn ta vừa đưasát thanh gươm vào cổ. Má ơi,tình cảnh gì đây? Nàng còn rất trẻ, chưa có tham quan hết cổ đại này, nên Diêm Vương đừng tìm sớm.
”Anh hai à, chuyện gì cũng từ từ nói, cái này..cái này coi bộ bén lắm à, để gầncổ như vậy không được thẩm mỸ cho lắm đâu” Lăng Lạc Nhân kêu thầm tronglòng, hiện tại nàng đã hiểu thông câu "tò mò hại chết mèo", làm ơn ai đó cứu nàng đi.
”Ta không quan tâm, ngươi có thể tùy ý ra tay.”"Ầm" âm thanh lạnh lẽo vang lên, làm sống lưng nổi lên từng trận rùngmình. Ý gì đây? Hắn coi nhẹ tính mạng của nàng? Con bà nó, đẹp mà lòngdạ xấu thì có gì hay ho?
”Này,cho ta xí một chút” Lăng Lạc Nhântức giận gạt thanh gươm đang uy hiếp mình sang một bên, tiến lên trướcmặt áo tím mắng “Cái tên khốn kiếp nhà ngươi, có biết cái gì gọi là cứumột mạng người hơn xây bảy cảnh chùa không? Hai người không thù khôngoán,bởi vì khen ngươi xinh đẹp một chút lại gặp tai họa? Ít ra cũng vìcâu nói đó mà hỉ xả cứu ta chứ,đằng này lại bỏ mặt? Ta...ta không khenngươi,tên xấu xa đáng ghét,hừm,hừm”
Bởi vì vừa rồi ra sức chạy,cùng với tức giận, gương mặt nàng thoát đỏ hồng đáng yêu, giọt mồ hôi từ trên tóc chảy xuống trên má làm sự giận dữ của nàng như trẻ con làmnũng. Hàn Lãnh Thiên nhìn Lăng Lạc Nhân, rồi dời tầm mắt ra phía saunhìn tên áo đen “Hôm nay ngươi gặp may, nếu không nhanh chóng rời đi, ta sẽ thay đổi ý định“.
Lời vừa dứt, hàng loạt mũi tên bay thẳngvề phía ba người. Hàn Lãnh Thiên phản ứng nhanh chóng lấy áo choàng phủlên cả người và ôm nàng thoát khỏi vùng nguy hiểm,Tên áo đen chậm mộtbước, nên vai trái bị trúng tên, nhưng cũng tẩu thoát thành công.
Đến nơi an toàn, chân cảm giác mình đã đứng vững, Lăng Lạc Nhân hoàn hồn vì sợ hãi, lại nhớ khi nãy phía sau lưng có nhiều tên bắn,nhưng không hềcó gì tổn thương, chẳng lẽ chiếc áo có khả năng chống tên? Nghĩ vậy,bàntay sờ nhẹ vào, cảm giác mềm mại rất thoải mái. Mỉm cười với phát hiệnnày, nàng không để ý có ánh mắt sâu thẳm đang chăm chú nhìn mình.
”Nàng tên gì?” Hỏi tên chứ không phải hỏi thân thế? Lăng Lạc Nhân ngước đôimắt to tròn nhìn Hắn, thấy ánh mắt không mang vẻ lạnh lẽo vô tình nhưvừa rồi nữa. Nhưng trong lòng vẫn còn giận dỗi vì dám bảo tên áo đengiết nàng, hừm..tiểu thư ta không trả lời đó.
Làm lơ với câuhỏi, nàng khoanh tay hướng về một nơi khác, xem như Hắn không tồntại.”Ta Hàn Lãnh Thiên” Hắn không tức giận mà nói tên mình, hừ mặc kệngươi, bổn cô nương cũng chả thèm biết.
”Vẫn còn để ý?” Hắn nhìn ra được nàng vẫn còn tức giận về chuyện lúc nãy,giọng lại hạ nhẹ xuống“Ta cũng vừa cứu nàng” Nếu không có Hắn, nàng đã chết dưới hàng ngàn mũi tên kia rồi, vậy có nên xem như chuộc lỗi?
”Là ngươi thiếu ta”Sự ngang ngạnh của nàng khiến Hắn thêm dịu dàng chứ không tức giận, sựthay đổi nhất thời này thật khó diễn tả, nhưng không thể tự chủ, cứ nhưđối xử với nàng như thế là một mệnh lệnh vô hình được sắp đặt.
”Vậy như thế nào mới bỏ qua?” Khóe môi được kéo nhẹ, nhìn vẻ đắc ý đó. Nàngrất dễ lấy lòng, không biết trong đầu nghĩ ra điều gì làm Hắn bất ngờhay không, thật chờ đợi.
”Ta muốn chiếc áo choàng này của ngươi”
”Được”
Không phải chứ? Đơn giản vậy sao? Hay chiếc áo này không đáng quý so với Hắn? Mặc kệ bổn cô nương vừa ý là được. Thật chất nàng không hề biết chiếcáo này trên đời chỉ có duy nhất, được làm từ những sợi Kim Tơ tỉ mỹ dệtthành, đao thương cung tiễn cũng không thể làm tổn hại.
”Vậy đatạ ngươi, hẹn ngày không gặp lại” Lấy được bảo bối dại gì không chuồn đi lẹ? Lỡ may Hắn lại thay đổi ý định thì sao? Chỉ có hơi tiếc rẻ một chút là...chưa ngắm đủ mỹ nam thôi =.=!
Dõi theo bóng dáng nhỏnhắn,trong mắt Hàn Lãnh Thiên từ lúc nào trở nên nhu tình đến thế? Côgái nhỏ, sẽ nhanh chóng gặp lại thôi.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.