“Thế là Sở Nhược Hề hất nước bẩn lên người huynh à?”
Lãnh Thanh Hạc gật đầu:” Hôm nay vừa dự yến tiệc từ trong cung ra, đi nửa đường gặp Sở tướng quân cản lại cỗ kiệu của huynh và phụ thân, vừa thấy mặt huynh chưa kịp nói gì đã đánh huynh mấy quyền.
Các kiệu phu đều không ngăn lại được, nhờ có hai vị công tử nhà họ Sở kịp thời chạy tới mới khuyên can nổi.
Phụ thân tranh luận với ông ta, ông ta lập tức chỉ vào mũi huynh, mắng huynh làm hỏng danh tiết của nữ nhi ông ta, ông ta muốn cái mạng nhỏ này của huynh.
Phụ thân tất nhiên không tin, nói nữ nhi của ông ta không gả ra được nên muốn ăn vạ lên đầu huynh.
Sở tướng quân nói lời này do Sở Nhược Hề chính miệng thừa nhận.
Lúc ấy lẫn bây giờ huynh đều không có biện pháp nào khác, không thể phủ nhận mãi được, cho nên đành làm phụ thân mất mặt.”
Nghe đến đó, Lãnh Băng Cơ lập tức hiểu rõ.
Sở Nhược Hề nhìn trúng đại ca nhà mình, mà đại ca nhà mình bởi vì khúc mắc giữa phụ thân và Sở tướng quân nên không muốn tiếp nhận Sở Nhược Hề, hờ hững lạnh lẽo với sự yêu thích rõ rệt của nữ nhi người ta.
Sở Nhược Hề mãi vẫn không nghĩ ra tâm tư của đại ca, lại không muốn vào cung, vốn dĩ nàng lấy hết dũng khí tìm đại ca hỏi thăm rõ ràng, kết quả đại ca lại không đến nơi hẹn.
Chắc hẳn là Sở tướng quân luôn éc buộc nàng, nàng sốt ruột quá nên đành nói dối như thế, muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-muon-tai-gia-roi/1006103/chuong-473.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.