A Cảnh sững ra: “Muốn tặng quà? Tặng quà gì?”
Tần Chu nhếch môi cười: “Tặng hai mỹ nữ cho hắn, nói là bản tướng tặng cho hắn, nếu hắn không cần, chính là không có bằng lòng hợp tác với bản tướng, bản tướng ngược lại muốn xem thử, tình cảm giữa phu thê bọn họ có thể trải qua được khảo nghiệm không, Hạ Thương Mai đó liệu có thản nhiên như những gì nàng ta nói không.”
A Cảnh nhìn Tần Châu hai lần, cảm thấy ngạc nhiên, đại tướng quân trước đây sẽ không làm chuyện như này, những vở kịch này, trước kia theo nàng ta thấy chính là hô nháo.
Hôm sau, Tần Châu bèn dẫn người đến núi Lang Vĩ.
Hoàng cung Bắc Mạc.
Ngự thư phòng.
“Hoàng thượng, hôm qua Hạ Thương Mai đã tới phủ đại tướng quân, hơn nữa còn nói chuyện riêng rất lâu với đại tướng quân, sau khi nói xong, đại tướng quân hôm nay liền ra khỏi thành rồi.”
Một nam tử mặc trang phục hạ nhân quỳ ở trước mặt Hoàng đế và Tào hậu, bẩm báo.
Tào hậu nhíu mày: “Nàng ta đã nói gì với Hạ Thương Mai? Biết không?”
“Các nàng là đóng cửa nói chuyện, hơn nữa các nô tài đều không được vào, cho nên không biết các nàng nói cái gì, chỉ là sau khi Hạ Thương Mai rời khỏi, Cảnh thị vệ trở về, bẩm báo chuyện của An Thành với nảng ta, đại tướng quân nghe rồi liền đi ra khỏi thành rồi."
“Ra khỏi thành?” Hoàng thượng nheo mắt, phất tay cho hạ nhân ra ngoài, sau đó nói: “Tần Châu à Tần Châu, ngươi đừng khiến trẫm thất vọng.”
Tào hậu nhớ tới lời phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-da-tai-da-nghe/800219/chuong-602.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.