“Con đến đây làm gì?”
Mặc Tông Nhiên quét mắt qua hắn.
“Phụ hoàng, con đến đón Ninh nhi về phủ.”
Mặc Diệp cung kính đáp.
Mặc Tông Nhiên xua tay để bọn họ mau chóng cút đi, hôm nay nhìn hai vợ chồng này là thấy bực mình. Chỉ cần hai người này ở đây là không ngày nào yên ổn.
Mặc Diệp và Vân Quán Ninh cáo từ.
Vừa bước ra khỏi Ngự Thư Phòng, Vân Quán Ninh nghi ngờ nhìn hắn: “Chàng mà tốt bụng như vậy, cố ý vào cung để đón ta sao?”
“Bổn vương thật lòng thật dạ, nàng không tin?”
Mặc Diệp hỏi ngược lại.
“Ai cũng nói miệng của đàn ông chỉ giỏi dụ dỗ. Nếu như tin một người đàn ông nói thật, thì con heo cũng biết leo cây!”
Vân Quán Ninh cười nhạo.
Tình cảm của nàng và Mặc Diệp vẫn chưa sâu đậm đến mức này mà?
Hai người họ bây giờ chẳng khác gì hai người anh em cách mạng sống cùng một mái nhà, một doanh trại.
“Thô tục.”
Mặc Diệp nhìn nàng, giọng điệu nhàn nhạt: “Vân Quán Ninh, ít nhất thì nàng cũng là tiểu thư của Phú Quốc Công, sao lời nói và cử chỉ không thể nhã nhặn một chút?”
“Chàng còn lại vương gia hoàng thất đó!”
Vân Quán Ninh không hề lưu tình, cãi lại hắn: “Nghĩ lại bốn năm trước, chàng đối xử với ta như thế nào?”
“Chàng có chút phong độ của một vương gia không?”
Bây giờ lại nói với nàng nhã nhặn hay không nhã nhặn, chẳng phải là chuyện vớ vẩn sao?
Mặc Diệp bị mắng đến không thể giận được, hắn cười, rồi lấy ra hai cây ngọc trâm đưa cho nàng:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-buong-binh-la-than-y/601552/chuong-408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.