Ta không muốn phải sợ hãi nữa! Ta càng không muốn phải nhường nữa!
Ta muốn một lần được đối diện với cảm xúc trong lòng mình, thành thật với tâm ý của mình, cho dù sau đó sẽ phải gánh lấy hậu quả gì đi chăng nữa thì quan trọng là trái tim này không phải hối hận.
Với những suy nghĩ mãnh liệt như thế, Trình Khâm bước vội qua những dãy hành lang cùng ánh mắt mải miết kiếm tìm, chiếc áo khoác lông màu đen rộng lớn tung bay, đôi chân ngài cứ chạy mãi chạy mãi như thể đang đến gần với những mong muốn chân thành nhất, đến gần với tình yêu duy nhất của đời ngài.
Và cho đến khi ngài trông thấy một bóng dáng áo trắng thân thương ở phía xa đang bước xuống những bậc tâm cấp dẫn ra vườn hoa, cùng lúc trời đêm bắt đầu buông những hạt mưa lất phất thì Trình Khâm chạy vội đến chỗ người nữ nhi đó, vươn tay ra nắm chặt lấy cánh tay nàng rồi kéo nàng đi về phòng ngủ...
Cuối cùng, Trình Khâm cũng dũng cảm bộc lộ tâm ý thật sự cho Tô Khiết biết.
Hai người đã cùng trải qua đêm ân ái hạnh phúc nhất.
Kể từ thời khắc này, ngài sẽ giữ chặt lấy nàng, bảo vệ nàng và để nàng mãi mãi là đoá lan của riêng mình!
Trình Khâm không bao giờ nghĩ rằng, sẽ có ngày tìm thấy thứ thuộc về mình!
Chính là người nữ nhi mong manh nằm trong lòng ngài, vào đêm mưa này.
Vương gia ngắm nhìn Tô Khiết đang ngây ngất chìm đắm trong thời khắc ân ái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-xin-hay-cho-ta-lon-tam-y-thanh/2814071/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.