NguyệtVô Thương một tay lấy Dạ Nguyệt Sắc kéo đến trong ngực, hai người kề sát cùngmột chỗ, Dạ Nguyệt Sắc trong men say mông lung giãy giụa ngước cổ lên muốn đàothoát khỏi Nguyệt Vô Thương trói buộc. Nguyệt Vô Thương đem Dạ Nguyệt Sắc ômcàng chặt hơn, hoa đào trong mắt quay cuồng, đôi mắt hoa đào hơi hơi xếch lên,khóe miệng gợi lên một độ cong nguy hiểm, thanh âm càng mị hoặc mất hồn nói:"Sắc Sắc, lão nam nhân là nói ai vậy?"
DạNguyệt Sắc né tránh đôi môi Nguyệt Vô Thương ở trên cằm nàng nhẹ nhàng cắnnuốt, một bên la hét: "Lão, lão nam nhân..." Nguyệt Vô Thương đuổitheo chiếc cằm né tránh của Dạ Nguyệt Sắc, nguy hiểm tiếp tục truy vấn nói:"Là ai?"
"Lãonam nhân, đương nhiên, đương nhiên là chàng..." Dạ Nguyệt Sắc thò tay đẩyNguyệt Vô Thương một cái, né tránh môi của Nguyệt Vô Thương, vừa nói:"Chàng là lão... Nam nhân, chàng đã hai mươi tám tuổi, ah, ta... Ta mớimười tám thôi... Lớn hơn ta mười tuổi, ta cảm thấy ta bị thua thiệt..."
NguyệtVô Thương nghe vậy, đôi mắt đen lại càng trầm xuống, lão nam nhân, hắn già chỗnào, đem Dạ Nguyệt Sắc né tránh trong lòng gắt gao ấn ở trong ngực, cắn răngnghiến lợi nói: "Vi phu năm nay hai mươi sáu, hai mươi tám chính là tuổimụ, tuổi mụ biết không? Nữ nhân!"
DạNguyệt Sắc giãy giụa đem đầu Nguyệt Vô Thương đẩy ra một chút, cảm giác say lênnão, chỉ cảm thấy cả người nóng lên. Nguyệt Vô Thương đem nàng ôm vô cùng chặt,xiết không thoải mái . Nghe Nguyệt Vô Thương nói thế, không kiên nhẫn đáp trả:"Tuổi mụ cũng thế, cũng đã hai mươi tám tuổi, ah..."
DạNguyệt Sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-vuong-phi-treo-tuong/1617624/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.