Nguyệt Lưu Ảnh ở Vương phủ trúng độc màngất xỉu đã được đưa vào trong hoàng cung, một đoàn thái y vây ởtrước giường, rối rít lắc đầu, “Cúc bách nhật” độc này nếu chỉ cần một lờinói mà giải được, Cẩm Nguyệt vương gia cũng không cần chịu khổ sở nhiều năm nhưvậy.
Thái Hậu và Hoàng Hậu đứng ở một bên,hai người đều vô cùng lo lắng, Nguyệt Lưu Ảnh không chỉ là thế lực mà Vân giabọn họ nắm trong triều, mà còn là cháu trai và con trai mà bọn họ vô cùng yêumến.
“Bẩm Thái Hậu, Hoàng Hậu, chúng thần bấtlực!” Cả đám thái y rối rít quỳ gối trước mặt Thái Hậu và Hoàng Hậu, rối rítnhận tội, chỉ sợ bệnh tình của Tứ hoàng tử so với Cẩm Nguyệt vươnggia còn nghiêm trọng hơn, ít nhất Cẩm Nguyệt vương gia chỉ mang theo một nửađộc tố, nhưng mà Tứ Hoàng tử không có ai gánh cho hắn một nửa độc tố cả.
“Đi xuống đi, đi xuống đi. . . . . .”Thái hậu thần sắc đột nhiên trở nên quái dị, trong nháy mắt mà giàđi mười tuổi, sự tự tin luôn luôn khống chế được mọi thứ ở giữa hai lông màycũng đã không còn tồn tại, lúc này tinh thần vô cùng suy sụp bộ dáng không khácgì một lão nhân bình thường .
Bọn thái y như trút được gánh nặng kéonhau lui xuống, bên trong phòng chỉ để lại Hoàng Hậu, Thái hậu, cùng với NguyệtLưu Ảnh đang hôn mê bất tỉnh.
“Báo ứng a, báo ứng. . . . . .” Thái hậulẩm bẩm nói mấy câu, nhìn gương mặt trắng bệch của người nằm trêngiường, trên mặt còn mang theo một tầng hắc khí – Nguyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-vuong-phi-treo-tuong/1617612/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.