Thước phi sơn nguyệt thự,
Thiền táo dã phong thu.
鵲飛山月曙,
蟬噪野風秋。
(Thượng quan Nghi 上官儀, Nhập triều lạc đê bộ nguyệt 入朝洛堤步月, câu 3-4)
Quạ bay, trăng núi sáng,
Gió đồng nội mùa thu mang lại tiếng ve kêu.
Phong thu hây hây thổi, hoa điêu lung rã cành,...
Nhìn từng cánh hoa đào rơi, Tiêu Khiết Lam bất giác nhớ bà bà. Nhớ cảnh sắc đã từng là kí ức, nhớ cả hơi ấm mà bà bà mang lại...
Lãnh Cô Hạo ngồi đối diện với Tiêu Khiết Lam cảm thấy nàng không chú tâm vào điểm tâm khẽ ngước lên nhìn, con ngươi mang theo nét dịu dàng hiếm có làm cho cả gương mặt thêm phần ôn nhu.
Gương mặt xinh đẹp của Tiêu Khiết Lam lãnh đạm nhìn cảnh vật trước mắt nhưng nhìn vào con ngươi kia của nàng thì hắn biết ngay trong thân tâm nàng đang khuấy động bất thanh sắc mà thôi.
Con ngươi di chuyển nhìn tán đào đang tàn dần vì đông sắp tới, Lãnh Cô Hạo bất giác thốt lên: “ Nương tử, bồi ta” Có lẽ, hắn chỉ muốn nàng nghĩ về hắn hay chỉ nhìn hắn mà thôi!
Tiêu Khiết Lam giật mình nhìn Lãnh Cô Hạo, con ngươi có chút hỗn loạn vì cảm xúc dần an tĩnh như nước. Môi mỏng khẽ mở: “ Vâng” Sau đó cúi đầu ăn điểm tâm của mình, nàng không biết nên bồi hắn thế nào; tuy biết hắn là phu quân nhưng dường như có một bức tường vô hình ngăn cách giữa nàng và hắn.
Tâm của nàng và hắn không giống nhau, nàng cảm thấy vậy. Khó mà hiểu được sau nụ cười tà mị kia hắn ta là con người như thế nào. Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-vuong-phi-den-kia/4901/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.