Thải Linh ở phía sau nhìn bóng lưng Hàn Phỉ, tiếp tục nói: "Hàn Phỉ, ta khuyên ngươi đừng lo chuyện bao đồng, ngươi chỉ cần bảo đảm hắn sẽ không chết là được rồi."
Hàn Phỉ chậm rãi xoay người lại, lộ ra vẻ mặt sợ hãi, nói: "Chỉ cần bảo đảm không chết? Hắn, hắn đã không giống như một hài tử bình thường, hắn thậm chí.. thậm chí.."
Mấy chữ 'tứ chi chạm đất' phía sau, Hàn Phỉ còn chưa kịp nói ra, đã bị Thải Linh đánh gãy: "Căn bản không người nào để ý biết chuyện này, Hàn Phỉ, ngươi đến cùng là có hiểu hay không?"
Hàn Phỉ cắn chặt môi dưới, cuối cùng vẫn hít sâu một hơi, nói: "Ta hiểu rõ."
Sau khi Thải Linh nghe thấy lời Hàn Phỉ nói mới thoáng thở ra một hơi, nói: "Vậy hãy trở lại nơi ngươi nên ở đi, sắp vào đêm rồi, không nên chạy loạn, nơi này rất dễ lạc đường."
Hàn Phỉ gật đầu, sau đó tầm mắt rơi vào cái khay trên tay Thải Linh, ánh mắt nàng sáng lòe lòe, sau đó lộ ra một nụ cười có chút ngượng ngùng, nói: "Ta có chút đói bụng."
Thải Linh cũng bất đắc dĩ cười cười, nói: "Cầm đi, chủ nhân không muốn ăn, đang chuẩn bị lấy về, ngươi cầm lấy mà ăn, nhưng hương vị không tốt lắm đâu."
Hàn Phỉ nghi hoặc nói: "Tại sao?"
Thải Linh tự giễu cười cười, nói: "Nơi này là Lãnh Cung, ngươi cho là biệt cung hay sao? Có ăn đã coi như không tệ rồi, cầm đi."
Nói rồi, Thải Linh đưa chiếc khay cho Hàn Phỉ. Hàn Phỉ cầm chiếc bánh ngọt trong khay lên, đã lanh ngắt, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-ta-se-giam-beo-ma/919235/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.