Lúc Tần Triệt nhìn thấy gương mặt tròn vo cùng nụ cười thấy cả mấy cái răng kia, bàn tay đang nắm chặt cũng nhẹ nhàng buông ra, hắn vô thanh vô tức câu câu khóe môi, trước ngực thoáng chút đau đớn.
Hàn Phỉ vui vẻ chạy lên phía trước, vốn định tranh công lại nhìn thấy cổ hắn bị thương đã được băng bó, giờ lại chảy máu, nhất thời kinh hãi.
"Làm sao còn chưa được xử lý tốt thế này!"
Hàn Phỉ gấp đến mức quên cả lễ nghi, trực tiếp tiến lên, cau mày, đưa tay nhẹ nhàng đụng vào cổ hắn, sau khi nhận thấy người trước mặt hơi run rẩy lại càng thêm đau lòng.
Hàn Phỉ không ý thức được, khoảng cách giữa bọn họ có bao nhiêu gần gũi, gần đến mức đủ để hắn thấy được sự lo lắng trong mắt nàng, chân thành, không thèm giấu giếm.
"Ngài có Kim Sang Dược không? Ngài vẫn còn đang chảy máu! Làm sao bây giờ, trên tay ta hiện giờ cũng không có gì cả.."
Hàn Phỉ càng nghĩ càng hối hận, vừa rồi ngồi đợi làm sao lại quên không đổi lấy một ít thuốc bột? Đằng nào cũng mắc nợ nhiều như vậy, còn sợ nợ thêm một chút sao? Bây giờ nhìn hắn bị thương, Hàn Phỉ đau lòng vô cùng, vừa định xoay người đi tìm Tật Phong lấy chút thuốc, cổ tay đột nhiên bị kéo lại.
Đó là bàn tay rét lạnh. Hàn Phỉ ngơ ngác nhìn bàn tay đang cầm lấy tay nàng, ngón tay thon dài như bạch ngọc, lực đạo cầm lấy tay nàng rất mạnh, giống như là không muốn buông ra.
Hàn Phỉ theo cánh tay, từ từ nhìn lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-ta-se-giam-beo-ma/918995/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.