Dinh thự của Emanuel Feuermann không xa hoa như của Gabriel, tuy nhiên xung quanh cũng có rất nhiều hàng rào an ninh bảo vệ.
Chiếc xe chạy thẳng vào trong sân. Cảnh vệ dẫn Tài và Marley đến phòng khách nơi Emanuel đang chờ đợi hai người. Thấy Emanuel, Marley reo lên một tiếng và chạy đến định hôn.
Ngài Phó Tư Lệnh gạt phắt cô sang một bên. Ánh mắt dữ tợn nhìn Tài từ đầu đến chân như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tài chưa từng nghĩ rằng một Phó Tư Lệnh quyền cao chức trọng lại trông võ biền như vậy. Lão ta tựa như bản vẽ đối lập của Gabriel Doherty. Gabriel lịch thiệp bao nhiêu thì con người này thô lỗ và hung tợn bấy nhiêu.
Tài tiến lên, mỉm cười nói:
- Kính chào Phó Tư Lệnh, cảm ơn ngài đã hạ cố tiếp đón.
Emanuel gầm lên:
- Tao gọi mày đến đây chỉ là để xem mặt mũi của mày thế nào thôi. Bây giờ nhìn xong rồi, mày có thể ra về.
Marley kêu lên sửng sốt:
- Ngài nói gì lạ thế? Ngài làm em mất mặt đấy.
- Cô mà cũng có mặt mũi sao, Marley?
Đó là một câu sỉ nhục tồi tệ, nhưng Marley không giống như những người con gái khác, bị người tình chửi vào mặt không khóc lóc, cũng không xuống tinh thần, ngược lại lập tức đổi sang sắc mặt lạnh lùng.
- Emanuel, em giận ngài rồi đấy. Ngày mai em sẽ cho người mang trả lại các món đồ ngài đã tặng. Từ nay xin ngài đừng tìm em nữa nhé. Thủ lĩnh Trần Tuấn Tài, chúng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tu-do/3484203/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.