Buổi tối của ngày trong 8 năm 1815, tôi đang ở trong thư phòng chờ đợi một người tới. Bên ngoài cửa vắng lên vài tiếng gõ cửa, tôi biết người đó đã tới.
“Quốc trượng vào đi”.
Lúc này Nguyễn Ánh bước vào hành lễ rồi lên tiếng:
“Bệ hạ gọi ta tới giờ này có việc gì không?”.
“Quốc thượng thừa biết trẫm kêu tới là có vấn đề mà?” Sau đó tôi cười một tiếng rồi rót trà vào tách của Nguyễn Ánh rồi nói tiếp:
“Thật ra trẫm muốn quốc trượng tới là muốn nhờ người tới làm tỉnh trưởng tỉnh Singapore”.
“Ta biết bệ hạ cũng nhờ ta tới tỉnh Singapore, may mà ta tiềm hiểu kỹ nơi này. Tỉnh Singapore là một hòn đảo có hình dạng một viên kim cương được nhiều đảo nhỏ khác bao quanh”.
“Đúng là tỉnh Singapore có tổng cộng 63 hòn đảo lớn nhỏ. Trong đó, Đảo Jurong, Pulau Tekong, Pulau Ubin và Sentosa là những đảo lớn nhất của Singapore, ngoài ra còn có nhiều đảo nhỏ khác. Vị trí cao nhất của Singapore là đồi Bukit Timah với độ cao 166 m”.
“Singapore chỉ là một quần đảo với một thị trấn cảng thôi mà sao bệ hạ lại quan tâm đến nó. Với lại hồi quốc Johor đã thuộc Đại Nam rồi sao lại tách Singapore ra thành tỉnh”.
“Vì Singapore nằm ở vị trí chiến lược vô cùng quan trọng về nhiều mặt. Với ánh mắt của quốc thượng thì phải nhận ra điểm quan trọng của nó chứ”.
“Ý bệ hạ là chiến lược quân sự lẫn kinh tế tại tuyến đường biển tại đây”.
“Đúng rồi Singapore là điểm mấu chốt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tru-phu/3451674/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.