Sang tháng 5 năm 1810, Ngọc Bảo vừa tròn 18 tuổi muội ấy muốn ra nước ngoài khám phá thế giới nên tôi cho muội ấy đi du học ở Anh. Phải mất hơn 6 tháng lênh đênh trên biển, đây là tàu của thương nhân Anh quay lại sau khi tới Đại Nam đang chuẩn bị cập cảng London nước Anh.
Trên boong tàu chạy bằng hơi nước mọi thủy thủ đang chuẩn bị thật neo và hàng hoá để xuống cảng. Có một cô gái đang ngấm phong cảnh nước Anh, đó là công chúa Ngọc Bảo. Muội ấy dù mới 18 tuổi mà đã cao 1m8 với làng da ngâm, mái tóc được cột theo phong cách cổ trang. Khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhưng thể hiện độ quý phái, trang phục muội ấy mặc là áo dài hiện đại. Ngọc Bảo biết mình được cứu bởi Hồng Thanh và giờ là anh trai mình nên Ngọc Bảo luôn muốn bản thân phải có ích cho anh hai.
Từ nhỏ Ngọc Bảo có thể tiếp thu kiến thức rất nhanh bằng việc nhìn rồi lắp ráp những gì mình nghĩ lại với nhau. Lúc mẹ và anh rời bỏ mình trong lòng cảm thấy chơi vơi, còn bị truy đuổi gắt gao và phải sống trên một hoàn đảo. Ngay thời điểm đó anh trai hiện tại xuất hiện và cứu với cuộc đời của mình, tôi không biết anh ấy nghĩ gì nhưng tôi rất vui và lúc được bế bờ vai anh ấy rộng, rất ấm áp.
Cuộc sống sau đó trôi qua thật bình yên, lúc lên 7 tuổi Ngọc Bảo nhận được tin anh trai sẽ lấy vợ và người mà anh trai lấy là con của Lê đã gϊếŧ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tru-phu/3451673/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.