🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Đúng ngày hẹn tôi cùng các hộ vệ đến bến sông Tô Lịch đoạn gần cửa Bắc thành Hà Nội. Mất một lúc mới đến bến sông, vừa tới tôi đã thấy có một con thuyền nhỏ chờ sẵn. Theo quan sát của tôi thì con thuyền không lớn chỉ đủ sức cho ba người lên do đó tôi cùng đội trưởng Cảnh và một hộ vệ thân cận lên thuyền. Những người còn lại âm thầm đi bên bờ sông để giám sát tình hình. Hôm nay Trịnh Nghi mặc một bộ áo trắng tha thướt nhìn càng thêm kiều mỵ, nàng cười lên tiếng trước:



“Hôm nay có vinh hạnh được hầu rượu công tử. Thϊếp xin đàn một bản mời công tử thưởng thức”.



“Mời nàng”.



Trịnh Nghi đánh đàn tỳ bà rất điêu luyện và thành thục, còn tôi mù tịt không hiểu lắm về nhạc cổ nên cũng gật gù cho có mà thôi. Sau khi đàn xong Trịnh Nghi nói:



“Hôm nay là ngày lành tháng tốt liệu công tử có thể làm một bài thơ tặng thϊếp được không”.

Tôi cảm thấy bối rối vì bình thường bản thân cũng không làm thơ và không am hiểu về thơ nhất là thơ cổ. Tôi ngẫm nghĩ một chút rồi cất giọng nói:



“Thích nhàn từng trải thú sơn hà,



Phong cảnh am mây mới gọi là…



Doành chở bè từ vờn sắc ngọc,



Đỉnh in trăng tuệ tỏ màu hoa.



Véo von kệ sớm câu chim gióng,



Êm ái đàn xuân khúc gió hoà.



Dù chẳng thần tiên nhưng chẳng tục,



Mới hay rằng Phật cũng là ta”.



Đây là bài Sơn âm cổ tự viết theo thể Thất ngôn

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tru-phu/3451651/chuong-8.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Vùng Đất Trù Phú
Chương 8
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.