Bình minh vừa ló dạng, tại phủ của viên tổng trấn thành Hà Nội. Vị tổng trấn nói chuyện với phó tổng trấn: “Ngươi đυ.ng chạm người của kinh đô rồi dù là có chống lưng nhưng có thể bệ hạ đã biết rồi”.
“Giờ tính sao đây? Lỡ như…” phó tổng trấn lo lắng nói.
“Chưa chắc, cần xem xét tình hình. Mà viên quan đó có nhìn chắc không?” Tổng trấn vuốt bộ râu giọng ồn ồn nói.
“Cái đó thì tôi không biết nữa?” Phó tổng trấn đáp lời
Sự chuẩn bị của hai viên quan tổng trấn và phó trấn coi như xong rồi định đi tới nhà nghỉ của tôi, tên phó trấn liếc nhìn thằng cháu trời đánh bị một nhóm người đánh bầm dập trông rất thảm thương hắn hỏi viên quan phụ trách bảo vệ trị an: “Ngươi nhìn thấy chắc chắn lệnh bài đó là thật chứ”.
Viên quan phụ trách cúi đầu thưa: “Bẩm quan lớn thần đã nhìn rõ tấm lệnh bài đó không thể là giả được”.
Lúc này hai viên quan trấn thủ bắt đầu cảm nhận được sự nguy hiểm khi người này có Chỉ huy Cẩm y vệ hỗ trợ thân thế không thể tầm thường. Ngoài bốn người đang có mặt thì có một người không cao lắm nhưng ánh mắt xếch hiện lên sự sắc bén tô điểm thêm bằng bộ râu, tay cầm quạt phe phẩy, những họa tiết trên áo nói lên người này không tầm thường. Hắn là quân sư đắt lực bên cạnh vị tổng trấn và là thành viên của hội Tam Hoàng, viên quân sư đó lên tiếng:
“Theo những tình tiết diễn này thì ta đoán ba khả năng, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tru-phu/3451650/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.