Trước khi Giang Trì Cảnh kịp trả lời, người của đội tuần tra đã áp giải Trịnh Minh Dịch ra ngoài.
Thật ra Giang Trì Cảnh cũng không biết phải đáp lại thế nào. Camera giám sát trong nhà tù đều là những hình hộp chữ nhật màu trắng y như nhau, nhìn một phát là thấy ngay chứ không như chiếc camera ngụy trang thành hình ốc vít của anh. Mà phòng giải trí chỉ rộng hơn chừng chục mét vuông, trần nhà lại trống trơn, liếc thoáng qua thôi cũng biết trong này không hề lắp đặt thiết bị theo dõi.
Mà giả như có đi chăng nữa thì hệ thống camera theo dõi trong phòng giải trí cũng sẽ truyền hình ảnh đến phòng giám sát chứ không phải thư viện.
Ban nãy khi Giang Trì Cảnh chạy đến, Trịnh Minh Dịch đang quay lưng về phía cửa. Nếu bỏ qua vấn đề này thì cũng không có khả năng anh vừa chạy tới đã biết Trịnh Minh Dịch đang đánh nhau, vì lúc đó hai tên đàn em vẫn đang đứng chắn ngay cửa. Ấy thế mà ban nãy, Giang Trì Cảnh mới vặn tay nắm cửa thôi đã bật thốt lên đúng mã số phạm nhân của Trịnh Minh Dịch.
Nói cách khác, trước khi bước vào phòng anh đã biết chuyện gì đang diễn ra.
Giang Trì Cảnh vẫn luôn cho rằng mình là người rất cẩn trọng, nếu không anh đã dễ dàng bị phát hiện khi nhìn lén người ta rồi. Nhưng chuyện lần này phải thừa nhận anh quá sơ suất. Ban nãy tình huống đang nguy cấp nên anh cũng không kịp nghĩ ngợi nhiều, giờ ngẫm lại Giang Trì Cảnh mới chợt nhận ra một vấn đề.
Đầu óc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-cam/958824/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.