Ôn Phi hỏi: “Thành tích học tập của Vu Tuệ Tuệ rất tốt sao?”
Đinh Kỳ đáp: “Tốt, cực kỳ tốt luôn, đương nhiên, không thể so với Khúc Dĩ Phồn, nhưng mà so với những người phàm tục như bọn chị thì kém hơn không chỉ một, hai bậc đâu, ba cô ấy là giáo viên ở đại học Thanh Hoa, còn mẹ cô ấy thì là bí thư trường chị, xem nói thành tích cô ấy có tốt hay không?”
Ôn Phi thán phục: “Giỏi thế ạ, thế chị không thân với chị ấy thì sao chị ấy đến đây?”
Đinh Kỳ hất cằm về phía đám người Hồ Khải: “Mấy người họ dẫn đến đó, chị cũng không biết bọn họ quen nhau kiểu gì, Vu Tuệ Tuệ chẳng có bạn bè, chỉ có mỗi Tiêu Nhã Đình bằng lòng chơi với cô ấy, bên cạnh một người con gái hoàn mỹ luôn cần một đóa hoa tàn mới có thể toát lên sự tao nhã của bản thân, em hiểu mà.”
Ôn Phi ồ một tiếng, sau đó chống cằm nhìn sang phía Khúc Dĩ Phồn, Khúc Dĩ Phồn đang hơi cúi đầu xuống, hạ thấp eo, nhảy lên một cái tại chỗ rồi nhảy xuống nước, lặn một hơi thật dài trong nước rồi mới thò đầu lên hệt như một chú cá, cậu lật người, tư thế bơi ngửa vừa đẹp vừa nhẹ nhàng, nhất thời Ôn Phi nhìn theo không thể rời mắt.
Khúc Dĩ Phồn bơi tới đầu bờ, đạp hai chân một cái bơi ngược trở lại, Khúc Dĩ Phồn tự do trong nước, Khúc Dĩ Phồn tràn đầy sức bật trên sân bóng rổ, hay một Khúc Dĩ Phồn biếng nhác hơi rũ mắt xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-luc-gap-thoi-gian-nhu-thanh/3250488/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.