Mãi đến khi tan triều, ta rảo bước lao về phía y, giơ cao tay định giáng một bạt tai. Tạ Tùy tự biết mình đuối lý nên không hề phản kháng, chỉ vô thức nhắm mắt lại.
Nửa ngày trôi qua, cái tát ấy vẫn không rơi xuống.
Tạ Tùy kinh ngạc mở mắt, liền bắt gặp nụ cười đầy châm biếm trên gương mặt ta.
"Xem ra tiểu Hầu gia cũng chẳng phải không sợ bị đ.á.n.h." Ta lạnh lùng lên tiếng.
"Những năm gần đây phương Nam liên tiếp xảy ra lũ lụt, trận ôn dịch ở Dung Châu mới chỉ qua đi được hai năm, bách tính vừa mới có được những ngày tháng yên ổn chưa bao lâu. Tiểu Hầu gia nói ta là lòng dạ đàn bà, nhưng tiểu Hầu gia đã bao giờ nghĩ tới, nếu khai chiến, binh sĩ đ.á.n.h trận từ đâu mà có? Lương thảo quân nhu từ đâu mà ra?"
"Nếu bại trận, bách tính sống nơi biên cảnh phải làm sao? Những phụ nữ và trẻ nhỏ mất đi trượng phu, mất đi con trai phải làm sao? Quốc khố trống rỗng lại phải làm sao? Tiểu Hầu gia sinh ra ở kinh thành, lớn lên ở kinh thành, e là đã quen thói cao cao tại thượng, chưa từng đứng ở góc độ của bách tính mà suy xét."
Dứt lời, Tạ Tùy bị mắng đến mức mặt mũi trắng bệch, nhưng lại chẳng biết phải phản bác thế nào.
*
Trận chiến ấy cuối cùng vẫn nổ ra.
Tạ Tùy tự mình xin đi trấn thủ biên quan.
Lúc rời kinh, ta đứng giữa đám văn quan, rót rượu tiễn đưa đại quân.
Tạ Tùy phá lệ đi đến trước mặt ta, nói một lời xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5289102/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.