Ở tận Dung Châu xa xôi, khi hay tin này, ta thật lòng cảm thấy mừng cho nàng.
Ngày thứ hai sau khi thành thân, tân phụ bái kiến trưởng bối.
Bùi phu nhân ngồi ở vị trí thượng tọa, nhận lấy chén trà từ tay ta rồi nhấp một ngụm.
Sau đó, bà tháo chiếc vòng tay đã đeo mấy mươi năm xuống, đeo vào tay ta.
Ta nhìn Bùi Tế một cái, rồi cúi đầu nói: "Tạ mẫu thân ban thưởng."
Lúc xoay người, ta bắt gặp nụ cười thoáng qua nơi khóe môi Bùi Tế.
Ta nghĩ, có lẽ hắn cũng đang thấy hạnh phúc.
Trên đường trở về, Bùi Tế vẫn nắm tay ta như trước kia. Ta nhìn cái bóng đổ dài bên cạnh hắn, giống như thuở còn thơ ấu, nhẹ nhàng đặt chân giẫm lên.
"Sao vậy?" Bùi Tế nghi hoặc cúi đầu nhìn ta.
"Không có gì." Ta mỉm cười lắc đầu.
Ta không nói cho hắn biết, ta chỉ đột nhiên nhớ lại nhiều năm về trước, có một cô bé luôn cẩn trọng đi theo sau lưng Bùi Tế, chỉ dám lén lút giẫm lên rìa cái bóng của hắn.
Cô bé ấy không hề biết rằng, chỉ cần nàng ngẩng đầu lên sẽ phát hiện, ánh mắt hắn vẫn luôn lặng lẽ dõi theo nàng.
Phải luôn dẫm lên cái bóng của hắn, rồi sẽ có một ngày, hắn thực sự thuộc về ta.
Ngoại truyện - Trịnh Thù Du
Ngày ta một thân một mình đến Hầu phủ thoái hôn, đã gây ra một trận xôn xao không nhỏ.
Tạ Tùy nhìn ta với vẻ không thể tin nổi, dường như y chẳng thể ngờ được những lời ấy lại thốt ra từ miệng ta.
Trước đây Trịnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5289101/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.