Gã sai vặt khó xử một hồi, cuối cùng vẫn ghé sát lại nói nhỏ: "Ta nghe các ca ca ở nội viện nói, vị thợ mộc kia trong lúc tu sửa thư phòng cho đại nhân đã nảy sinh lòng tham, trộm mất một nghiên mực vô cùng quý giá của đại nhân, sau khi bị quản gia phát hiện thì đã báo quan."
"Chứng cứ rành rành, vị thợ mộc kia không quá hai ngày đã tự sát trong lao rồi."
"Nương t.ử của hắn sau khi hắn c.h.ế.t đã dẫn theo con nhỏ rời đi, giờ đi đâu ta cũng không biết."
Lời vừa dứt, trong tâm trí ta thoáng hiện qua một gương mặt đen sạm với nụ cười chất phác. Một người thợ mộc đến chữ nghĩa cũng chẳng biết được mấy chữ, thật sự sẽ đi trộm một nghiên mực sao? Ta đang định hỏi thêm vài câu, thì đột nhiên từ phía sau truyền đến một giọng nam nhân…
"Ôn Từ tiểu thư, đang cùng hạ nhân nhà ta nói chuyện thú vị gì thế?"
Ta vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt cười híp mắt của Tống đại nhân. Phía sau y, Bùi Tế vốn không nên xuất hiện ở tiền viện cũng nhìn ta với vẻ khó hiểu.
Gã sai vặt kia sợ tới mức vội vàng hành lễ, không dám ngẩng đầu lên. Lúc này, tỳ nữ đi tìm ngọc bội ban nãy rốt cuộc tìm tới nơi, sau khi nhìn thấy Tống đại nhân, sắc mặt nàng ta cũng đại biến.
"Ôn Từ tiểu thư, sao người lại chạy đến đây?" Nàng ta có vẻ hơi sợ hãi, tiến lại gần rồi xòe tay ra, trong lòng bàn tay chính là miếng ngọc bội ta cố ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5274749/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.