"Không biết tình hình huynh ấy thế nào rồi, đám yêu văn đó thật là đáng sợ!".
Bên ngoài Ám Thiên sơn mạch, đám người Dương Khôi lúc này đang đứng ở trong một sơn cốc nhỏ, ánh mắt hướng về phương xa, Trần Thu Nguyệt không khỏi lo lắng nói.
"Yên tâm đi, lão đại hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì".
Dương Khôi sắc mặt bình tĩnh, vừa rồi Trần Phàm cố ý thu hút sự chú ý của Hấp Huyết Độc Văn, giúp cho bọn họ có thể chạy đi mà bị một con yêu thú nào bám theo cả, thứ muỗi độc này rất là khó chịu, chỉ cần lọt vào tầm mắt của chúng, mùi máu trên cơ thể mục tiêu sẽ là thứ để cho Hấp Huyết Độc Văn định vị, dù chạy đi xa bao nhiêu cũng khó mà thoát được cái chết, vừa rồi hiển nhiên đám người bọn họ đã bị mấy con trong đàn muỗi để ý tới, chỉ là có Thiết Giáp Man Ngưu gần đó nên bọn chúng mới tạm thời chưa để ý đến mà thôi.
"Chỉ là mấy con yêu thú chân khí cảnh nhãi nhép thôi, lão đại một tay cũng có thể đập chúng nó tơi tả".
Đỗ Mậu ở một bên xen vào.
Nhưng mà nói thì nói vậy, trong lòng ai nấy đều là thấp thỏm không yên, Hấp Huyết Độc Văn mọi người đều đã được nghe qua ít nhiều, loài yêu thú này một khi đã xác định con mồi sẽ tuyệt đối là không chết không thôi, hình thể tuy rằng so với các loại yêu thú khác không to lắm, nhưng chúng lại có một điểm cực mạnh về số lượng, lấy số lượng để nghiền ép
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-tru-huyen-ky/1851146/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.